Hiển thị các bài đăng có nhãn Huynh đệ tiểu đoản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huynh đệ tiểu đoản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Huynh đệ tiểu đoản văn - Câu chuyện thứ 8

images

VIII.


“Trần Phồn, cho tôi mượn vở ghi chép.” Nói xong, cậu ta tiếp nhận bút kí do nam sinh đưa.

 

Bên ngoài, những tầng mây đen dần không an phận, sau đó trời đổ mưa to.

 

“Sao đột nhiên lại mưa thế này.” Nam sinh cau mày nhìn ra bên ngoài, lướt qua làn người đang chật vật dưới mưa.

 

Một thân lam ảnh từ trong căn tin chạy ra phía trước, Cậu ta do dự một hồi rồi cũng lao vào màn mưa.

 

“Hắc, đáng đời. Ai bảo suốt ngày không mang theo ô.”

 

“Tôi ra ngoài một chút.” Trần Phồn cầm lấy chiếc ô.

 

“Aiz, mưa lớn như vậy cậu còn đi làm gì?”

 

Trần Phồn khoát tay, không trả lời lại.

 

Trần Giản ảo não cúi đầu, vài giọt nước mưa từ trên người cậu rơi xuống.

 

Sao đột nhiên lại mưa cơ chứ? Hình như buổi sáng trước cửa có để chiếc ô, biết vậy thì đã mang theo.

 

Sau khi hồi tưởng, trước mặt cậu đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc ô. A? Không phải bỏ quên rồi sao? Trần Giản ngẩng đầu, đập vào mắt cậu là vẻ mặt chứa đầy ý cười của Trần Phồn.

 

“Quả nhiên không ngoài sự đoán, đều ướt trên trên xuống dưới.”

 

Trần Giản bị em trai trêu chọc, nét mặt có chút không nhịn được, cậu phản bác: “Nếu như không phải anh muốn để ô cho em thì sao anh lại mắc mưa cơ chứ.”

 

“Aiz, em còn muốn đưa ô cho anh.” Trần Phồn tiếp tục cười tủm tỉm, “Vậy người nào cả trưa không đến ăn cơm cùng em?”

 

“…” Trần Giản vò đầu, “Là bạn học kiên quyết lôi anh đi cơ mà… Anh chỉ là quên ny cho em…”

 

Trần Phổn nheo mắt, không thèm nói lại, cậu đưa tay đút vào túi quần rồi quay mặt đi. Trần Giản sửng sốt, vội vã cầm ô theo sau: “Tiểu Phồn, lần sau anh sẽ nhớ kĩ… Với lại buổi tối kêu mẹ nấu đồ ăn ngon cho em được không?...”

 

Khóe miệng Trần Phồn khẽ mím, cước bộ dần dần chậm lại.

 

Trần Giản giống hệt như tên, cá tính vô cùng đơn thuần. Trần Phồn cũng vậy, nét mặt làm cho người ta nhìn hoài không thấu. Trần mẫu vô cùng đắc ý khi đã đặt tên con mình như vậy – Trần Giản, Trần Phồn, vừa nghe đã biết là hai anh em.

 

Cả hai vốn chỉ hơn kém một năm, từ nhà trẻ cho đến cao trung đều chung một trường, thậm chí còn đậu vào cùng đại học. Trần Giản vô cùng đơn thuần, cậu chưa từng nghĩ đến vì sao Trần Phồn lại thi vào đây dù cho thành tích của y có thể thi vào một trường tốt hơn, Trần Giản chỉ cho rằng y không muốn xa gia đình.

 

.

.

.

 

“Hắt xì!” Trần Giản đánh một cái hắt hơi.

 

“Sao lại để mắc mưa như vậy.” Trần mẫu trách cứ, quay dầu trách mắng Trần Phồn, “Đã biết anh con thường hay lơ mơ mà còn không chịu giúp đỡ.”

 

Trần Phồn sờ mũi.

 

Trần mẫu đưa bát canh gừng, Trần Giản nhíu mày, “Con ghét ăn gừng.” Cả lời nói đều mang theo giọng mũi.

 

“Nhìn xem, quả thật bị cảm rồi.” Trần mẫu tiếp tục lầu bầu, “Đã lên tới đại học mà còn không biết tự lo cho mình…”

 

Trần Giản không còn cách nào, chỉ có thể nâng bát một ngụm nuốt hết.

 

“Ngày mai mẹ đi công tác, phải một tuần mới trở về được. Mấy ngày nay các con tự lo chuyện ăn uống đi.” Trần mẫu thẳng thắn hạ lệnh.

 

Nét mặt Trần Giản vô cùng nghiêm túc, nhưng trong lòng đã sớm nhảy nhót. Vốn không biết nên nói thế nào với mẹ nhưng hiện tại thì tốt rồi, chỉ cần đối phó thêm Tiểu Phồn thôi. Trần Giản lòng tràn đầy vui mừng.

 

Trần Phồn tắt máy vi tính rồi leo lên giường, một bước chui vào trong chăn bên cạnh Trần Giản.

 

"Tiểu Phồn?"

 

"Ân." Trần Phồn ngồi dậy.

 

Trần Giản hấp hấp mũi, cậu dịch chăn cho em trai rồi mới mở miệng: “Tiểu Phồn, tối mai anh sẽ không ăn cơm với em.”

 

“Ân?” Trần Giản nhìn vào ánh mắt mang đầy ý hỏi của Trần Phồn, nuốt nuốt nước miếng.

 

“Lão Hoàng… Người thường chào anh trong căn tin ấy… Nói là để mừng em gái cậu ta đến đây nên mời anh ăn lẩu.” Trần Giản có hút do dự nói.

 

“Ăn lẩu? Anh đang bị cảm đó.”

 

“A? Anh biết… Nhưng cũng không nghiêm trọng lắm mà…”

 

“Được rồi, anh đi đi. Em tự giải quyết được.”

 

Trần Phồn đạp đạp chăn, sau đó lần thứ hai chui vào bên trong.

 

Dễ dàng như vậy? Trần Giản có chút bất ngờ. Tiểu Phồn hôm nay vô cùng dễ tính, nhưng mà gương mặt hình như có chút lạnh lùng. Ân, nhất định là do điều hòa quá thấp. Trần Giản từ dưới đáy lòng nhỏ giọng hoan hô.

 

.

.

.

 

Ân… Thịt bò… Cá viên… Đậu hũ… Nước lẩu trong nồi đã dần sôi trào, hương thơm bay lên… A? Sao lại nóng như vậy? Bà chủ ơi mau bật điều hòa… Nếu không thì quạt cũng được… Càng ngày càng nóng nha…

 

Trần Giản từ trong giấc ngủ lầm bầm, cả gương mặt đỏ bừng.

 

Trần Phồn đưa tay sờ sờ. Sao lại như vậy? Con người này, sốt đến nóng rần lên rồi.

 

“Anh, tỉnh tỉnh.” Trần Phồn vỗ vỗ mặt Trần Giản.

 

“Ân? Lẩu sôi?” Trần Giản mơ mơ màng màng mở mắt. Trên trán cậu có gì đó lành lạnh, vô cùng thoải mái.

 

“Lẩu cái gì! Mau, chúng ta đi bệnh viện.” Trần Phồn đưa tay nâng cậu dậy, “Chậm một chút, đến, em cõng anh.”

Trần Giản đem mặt dán trên lưng Trần Phồn. Vẩn còn rất nóng, nhưng hình như cũng không nóng quá… Trần Giản suy nghĩ miên man, chuyện về nồi lẩu cũng sớm bị ném một bên.

 

Sau khi chích thuốc, Trần Giản về nhà.

 

Trần Phồn nhìn cậu phụng phịu lui vào trong chăn có chút nhịn không được: “Ăn lẩu gỉ chứ, em xem anh muốn thành lò nấu lẩu thì có.”

 

Trần Giản chậc lưỡi, trong đầu thì cứ ong ong, khoan miệng lại luôn đăng đắng, cái gì cũng không muốn ăn. Nhưng khi nghĩ đến nồi lẩu… Thực sự là không cam lòng!

 

Bụng cậu ‘Ùng ục một tiếng.

 

Hai người song song sửng sốt.

 

Trần Phồn thấp giọng cười cười rồi đứng đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau, y mang theo một bát cháo cùng đĩa cải thìa trở về.

 

“Đây là cháo mẹ đã nấu trước khi công tác. Anh ráng ăn một chút.”

 

Trần Giản mếu máo, lộ ra biểu tình như lúc phải ăn canh gừng.

 

“À, chút nữa thì quên.” Trần Phồn dường như nhớ tới gì đó, “Mẹ đã dặn nếu em có xảy ra chuyện gì thì nhớ gọi điện báo lại cho mẹ. Anh chết chắc rồi, bệnh vầy mà không chịu ăn…”

 

“Đừng! Đừng! Đừng!” Trần Giản ủ rũ, cậu không muốn phải nghe mẹ lầu bầu thêm nữa.

 

Sau khi ăn xong, cậu ngẩng mặt lên, quả nhiên nhìn thấy dáng vẻ đạt được mục đích trên mặt Trần Phồn. Trần Giản trừng mắt, đáy lòng lại có chút phiền muộn, sao mình cứ để Tiểu Phồn chiếm thế thượng phong như vậy.

 

.

.

.

 

Thời gian Trần Giản sinh bệnh cũng là thời gian chuẩn bị thi cuối kì. Mà Trần Giản sau khi về trường trông thấy mọi người chăm chỉ ôn tập thì khờ dại hỏi: “Các cậu tụ tập làm cái gì nha?”

 

Đáp lại cậu là những âm thanh kêu rên của cả đám người: “Đang ôn tập cho kì thi cuối kì chứ gì!”

 

Trần Giản: "..."

 

.

 

“Tiểu Phồn! Sao em lại như vậy!” Trần Giản sắp ăn gần hết phần cơm thì đột nhiên nhìn y chằm chằm.

 

Trần Phồn miễn cưỡng nâng mắt: “Làm sao vậy?”

 

“Sao lúc ở nhà không thấy em ôn tập?” Trần Giản lộ ra dáng vẻ vô cùng đau đớn, “Sao em có thể lười biếng như thế? Sao lại dám làm anh hai và cả ba mẹ thất vọng?”

 

"..." Trần phồn bật cười, "Anh muốn nói gì nào?"

 

"Lẽ nào em không cảm thấy xấu hổ hay sao!"

 

Trần Phồn nuốt xuống ngụm cơm, cười dài nhìn Trần Giản: “Hay là nên nói, do không thấy em ôn tập nên anh cũng quên kì thi sắp tới, vì vậy chưa học chữ nào, đúng không?”

 

"Sao em lại biết?" Trần Giản mở to hai mắt.

 

“Rất đơn giản, bởi vì học kì vừa qua anh cũng quên rất nhiều đợt thi.”

 

“…Na, vậy phải làm sao bây giờ?” Trần Giản chọt chọt phần cơm còn lại, trở nên ủ rũ.

 

“Chỉ hai chữ: Học bài.” Trần Phồn cầm khay thức ăn đứng dậy liền nhìn thấy cô bạn lớp trưởng của mình.

 

“Bạn học Trần Phồn, sao lại khéo như vậy.”

 

“Phải, thật khéo.” Trần Phồn bày ra bộ dáng tươi cười.

 

“Hôm qua tôi và cậu bàn về kế hoạch ngoại khóa, cậu nghĩ thế nào rồi?”

 

Kế hoạch ngoại khóa ở vùng hải đảo này là do cả lớp cùng bàn sau khi thi xong thì sẽ tổ chức, đại đa số đều đã tán thành nhưng vẫn có một số người không hứng thú lắm.

 

“Tôi còn đang suy nghĩ.”

 

“Bạn học Trần Phồn, lần ngoại khóa này vừa có thể giúp mình thu thêm kiến thức, vừa có thể thư giãn, là một chuyến đi rất tốt.” Ánh mắt cô bạn lớp trưởng hiện lên một tia giảo hoạt, “Hơn nữa nếu cậu cùng đi thì sẽ thu hút thêm không ít người.”

 

"Vì sao?" Trần Giản không giải thích được.

 

“Nam sinh thu hút nữ sinh, nữ sinh thu hút nam sinh chứ sao.” Cô bạn lớp trưởng đẩy đẩy mắt kính, “Cậu suy nghĩ kĩ một chút.”

 

“Vậy sao – Bạn học Trần Phồn, nhìn không ra em được hoan nghênh như vậy.” Trần Giản dường như có chút thông suốt.

 

Khóe miệng Trần Phồn co rút: “Em cũng không ngờ anh lại quan tâm đến phương diện này như vậy. Lo mà học xong bài rồi hẳn nói tiếp, anh hai!”

 

.

 

“Ôi chao, đợt ngoại khóa này rốt cuộc cậu có đi hay không?” Đám người chạy đến hỏi.

 

Trần Phồn nhớ tới người anh thường hay lơ mơ của mình, khóe miệng dứt khoát lên tiếng: “Không muốn đi.”

 

“A – lẽ nào cậu có tiết mục hay hơn? Hay là muốn cùng bạn gái đơn độc đánh lẻ?”

 

Trần Phồn lưu loát đánh đầu thằng bạn: “Trước vượt qua kì thi rồi hẳn lo tôi có bạn gái không?”

 

Đám bạn kêu rên một tiếng bưng đầu rụt trở về.

 

Nhưng mà… Đơn độc đánh lẻ… Hình như cũng không tệ lắm.

 

.

.

.

 

“Tiểu Phồn, chúng ta ăn lẩu đi!” Trần Giản vươn vai, cậu đã không học nổi nữa.

 

“Không lo cho kì thi sao?” Lão Hoàng trong miệng ồn ào nhìn vào hai người. “Đến giờ mà còn lo ăn.”

 

“Vậy chúng ta đi.” Trần Phổn trở mình, “Thi xong 5h gặp ở sân tập.”

 

“Thật tốt quá!” Trần Giản đã sớm thèm ăn – Đương nhiên là trước khi mẹ trở về.

 

Trần Phồn buông bút, nhìn Trần Giản phát ra tươi cười. Chỉ một nồi lẩu mà đã khiến anh vui vẻ như vậy?

 

…Thế thì dùng thức ăn dụ anh ấy đi chơi cũng là cách hay.

 

.

.

.

 

“Thi thố thế nào rồi” Lão Hoàng cười hì hì ôm vai Trần Giản.

 

“Có lẽ là phải thi lại… Nhưng thôi kệ đi, buổi tối tôi vẫn đi ăn!” Trần Giản khó nén được vẻ hưng phấn.

 

Lão Hoàng vẻ mặt kinh ngạc: “Sao cậu biết Lão bàn tối nay rủ đi? Qủa nhiên tiên đoán như thần!”

 

"Không phải... Tôi..."

 

“Không phải cái gì, chúng ta phải ăn cho sạch ví tiền của hắn. Tối nay nhớ ăn nhiều vào! Đừng khách khí, đi thôi!”

 

"Này, này, này..."

 

.

.

.

 

Trần Phồn nhìn vào đồng hồ đeo tay, đã qua hơn nửa tiếng rồi.

 

Y lấy điện thoại, vừa muốn gọi đi liền thấy trời đổ mưa to.

 

Dự báo thời tiết chẳng phải nói không có mưa hay sao? Mình cũng quên không có mang ô theo, chẳng lẽ cùng với anh hai ở chung lâu ngày nên đã bị lây luôn rồi? …Ai nha, đây không phải trọng điểm! Trọng điểm là cái sân tập này sao lại lớn như vậy!

 

Trần Phồn thở hồng hộc, thật vất vả mới chạy được tới căn tin.

 

Sao anh còn chưa tới? Chắc không phải là mắc mưa đi? Cái tên ngốc tử đó, tốt nhất đừng có cảm nữa!

 

Vừa nghĩ tới đây y liền cầm lấy điện thoại, cũng bất chấp cả người ướt sũng mà bấm số gọi.

 

"Alô?"

 

“Anh, anh đang ở đâu?” Trần Phồn tận lực bình ổn thanh âm.

 

“Anh cùng tụi bạn đi ăn lẩu rồi.” Bên kia điện thoại phát ra một đống nháo thanh làm cho Trần Phồn nghe không được rõ, “Anh có gửi tin cho em đó nha. Tiểu Phồn, sao em còn chưa về nhà chưa? Mà sao lại có tiếng mưa? Tiểu Phồn? Em sao rồi? Tiểu Phồn? Alô? Tiểu Phồn?...”

 

Trần Phồn cúp máy rồi mở lên tin nhắn duy nhất.

 

‘Tiểu Phồn, tụi bạn kéo anh đi ăn, hôm nay em tự lo nha. Lần này anh có nhắn tin cho em rồi đó. ^_^’

 

Chỉ gửi một cái mặt cười liền giải quyết tất cả? Đồ ngốc!

 

Trần Phồn mặc kệ tiếng mưa, cũng không quan tâm mình có mang ô hay không mà chạy ào đi.

 

.

.

.

 

"Tiểu Phồn?" Trần Giản thay dép, vội vã vào nhà.

 

Vừa rồi điện thoại đột nhiên bị cúp, cậu có gọi lại nhưng không ai bắt. Sau đó một chút cảm giác thèm ăn cũng đều không còn, vì thế cậu nói một tiếng rồi chạy về nhà.

 

Cửa phòng Trần Phồn hé mở.

 

Trần Giản đẩy cửa đi vào liền thấy Trần Phồn nằm ngay trên giường, đôi mắt nhắm chặt, mà đồ của y vô cùng lộ xộn.

 

“Tiểu Phồn?!” Trần Giản lo lắng, bàn tay vô thức đặt trên trán y, cám giác một trận nóng hổi.

 

“Tiểu Phồn, sao em lại sinh bệnh?” Trần Giản muốn kéo y đến bệnh viện nhưng Trần Phồn so ra nặng hơn nên căn bản là kéo không được.

 

Trần Giản luống cuống tay chân gọi cho Trần mẫu, đổi lấy một trận tức giận: “Sao các con cứ gây phiền phức như vậy!”

 

Sau khi phát tiết qua đi, Trần mẫu từ trong điện thoại chỉ huy: “Con cởi quần áo ướt ra rồi thay đồ cho nó nhanh đi.”

 

Trần Giản gian nan kéo xuống chiếc quần trên người Trần Phồn, ánh mắt lướt qua thân thể, mặt không tự giác đỏ lên.

 

Đập vào mắt cậu là một làn da màu sắc khỏe mạnh, tứ chi thoạt nhìn vô cùng có lực, còn có…

 

“Sao vậy? Con thay được không đó?”

 

“…Dạ, được rồi!” Trần Giản lắc đầu, xua đi ý niệm ban nãy, nhưng thủy chung vẫn không có gan kéo xuống quần lót của y. Tiểu Phồn… Anh xin lỗi… Nhưng không thay quần lót chắc cũng không sao đâu…

 

“Thuốc hạ sốt đặt ở ngăn kéo thứ hai bên trong phòng khách, con kêu nó dậy uống thuốc, nếu như bất tỉnh liền gọi cứu thương.”

 

"... Đã biết."

 

“Sau khi giải quyết xong thì gọi cho mẹ.”

 

Trần Giản trái lo phải nghĩ, rốt cuộc cũng gọi được Trần Phồn mở mắt. Nhưng y vẫn còn mơ hồ, hơn nữa còn không nói gì, vừa uống thuốc xong liền lăn ra ngủ.

 

Trần Giản sau khi giải quyết hết thảy liền thoát lực ngồi xuống cạnh giường.

 

Lần trước Tiểu Phồn cũng đã lo lắng cho mình như vậy… Thật sự rất cực… Nhưng mà em ấy không có giúp mình thay đồ. Gương mặt Trần Giản lại bắt đầu nóng lên.

 

Trần Phồn nhắm mắt, không còn mang theo vẻ mặt trêu chọc thường ngày.

 

Thoạt nhìn vô cùng ôn nhu.

 

Trần Giản thầm nghĩ, đôi mắt vẫn không dời đi.

 

.

.

.

 

Đau đầu quá! Trần Phồn tỉnh dậy, thân thể vẫn còn có chút khó chịu.

 

Hôm qua sau khi về nhà, y chỉ nhớ mình bị choáng váng, và rồi sau đó ngất đi. Khẳng định là nhờ ơn của tên ngốc kia!

 

Đối với hành động chính mình khờ dại chạy dưới trời mưa, Trần Phồn rất không muốn thừa nhận, nhưng xác thực là y đã làm như vậy. Là vì y lo lắng, nhưng dù sao cũng chỉ là tự mình một sương tình nguyện mà thôi. Tên ngốc Trần Giản kia cái gì cũng đều không hiểu, chẳng lẽ mình chỉ có thể như vậy mà trêu chọc y cả đời?

 

Trần Phồn xốc chăn, xoa xoa đầu rồi đi ra ngoài.

 

Từ nhà bếp truyền ra âm thanh ‘Két két’.

 

Trần Phồn đi qua, chắc không phải là mẹ đã về rồi chứ?

Vừa bước vào phòng, y liền thấy Trần Giản thân đeo tạp dề, ngốc ngốc mà cầm cái xẻng lẩm bẩm một mình. Trần Phồn vừa thấy một màn như vậy, đột nhiên cái gì cũng không suy nghĩ, thầm nghĩ muốn trêu chọc cậu một phen.

 

Trần Giản có chút mệt mỏi. Tối qua cậu chờ đến khi Tiểu Phồn đổ ra mồ hôi mới dám đi ngủ, hiện tại còn phải dậy sớm nấu cơm. Chăm sóc người khác thực sự là việc mệt nhất trên đời.

 

“Chậc, anh muốn đốt luôn nhà bếp hay sao?”

 

“…” Trần Giản vừa quay lại liền thấy vẻ mặt tươi cười của Trần Phồn, cậu phản bác: “Anh đâu có tệ như vậy!”

 

Trần Phồn không lên tiếng, thẳng cho đến khi Trần Giản có chút mơ hồ thì mới mở miệng: “Phải, không đốt nhà bếp, chỉ là đốt trứng mà thôi.”

 

Trần Giản đỏ mặt: “Là anh cố ý đó!”

 

Trần Phồn im lặng, chỉ là cầm đũa gắp trứng, gương mặ tự nhiên mà bỏ vào miệng.

 

“Tiểu Phồn… Em không cần miễn cưỡng…”

 

“Anh, anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

 

“Ngày gì?” Trần Giản ngốc lăng.

 

“Là ngày khởi hành chuyến đi ngoại khóa của ban chúng em.”

 

“A? Vậy chẳng phải là em bỏ lỡ rồi sao?”

“Đúng vậy, tối qua là vì chờ anh em mới mắc mưa, sau đó phát sốt…”

 

“Tiểu Phồn… Xin lỗi… Đến trễ một chút có sao hay không?

 

Trần Phồn nhìn nhìn đồng hồ: “Hiện tại bọn họ chắc cũng đi rồi.”

 

"Tiểu Phồn..." Trần Giản rất áy náy.

 

“Thôi thì như vầy, anh bồi thường bằng một chuyến khác, hai người chúng ta cùng đi?”

 

"A?"

 

.

.

.

 

Sau khi nói cho Trần mẫu, qua ngày hôm sau cả hai liền lên đường.

 

Hải đảo cách nơi họ ở cũng không xa lắm, chỉ cần đi một chuyến phà là có thể tới.

 

Nhìn thấy bốn phía đều là biển xanh, Trần Giản vô cùng hưng phấn. Bờ biển không cho xe vào, mọi người đều là đi bộ ngắm cảnh. Ngay cả lão nhân dắt theo một chú chó trắng cũng làm Trần Giản nhìn một hồi lâu.

 

“Quả thật rất vui nha!” Trần Giản lăn lên giường kêu lo.

 

“Đi tắm rồi hẳn nằm. Ngày mai cho anh đi đến phát mệt luôn.”

“Sẽ không sẽ không, ở đây rất vui.” Trần Giản tràn đầy tự tin.

 

.

 

Qua ngày thứ hai, bọn họ cùng nhau leo núi, quả nhiên làm cho Trần Giản kêu khổ không ngừng, tất cả tự tin trước đó đều bị đá đi không chút thương tiếc.

 

Trần Giản phủi sạch ghế đá rồi mới ngồi xuống, “Đi không nổi nữa!”

 

“Đã nói rồi mà!” Trần Phồn nhìn quanh bốn phía, “Em giúp anh đi mua đồ uống.”

 

Lúc sau, có người thoạt nhìn trẻ tuổi đến trước mặt cậu. Là một thanh niên lớn lên thanh tú, hắn cầm trong tay một khay ống khóa đồng tâm kèm theo cái bảng.

 

Trần Giản mở to đôi mắt, liền thấy thanh niên chỉ vào dòng chữ trên bảng.

 

“Mười đồng một khóa, ủng hộ cho hội những người tàn tật.”

 

Trần Giản đọc xong, nhìn vào vẻ mặt thành khẩn của hắn, có chút do dự. Nhưng nhìn thanh niên mỉm cười thành tâm, thật sự không giống lừa đảo.

 

Trần Giản vui vẻ giao tiền, cố ý mua trọn một đôi.

 

Thanh niên vẫy tay với cậu rồi mới rời đi.

 

Khi Trần Phồn trở về, liền thấy Trần Giản vẻ mặt đắc ý, trong tay cầm thêm gì đó.

 

"Đây là cái gì?"

“Ha ha, lúc nãy anh vừa làm chuyện tốt.”

 

“Chuyện tốt gì?” Trần Phồn không tin.

 

Trần Giản đắc ý, “Biết ngay là em không tin.” Cậu kể lại câu chuyện khi nãy một lần, sau đó lấy ra một khóa đưa cho Trần Phồn: “Cho em, cả hai chúng ta hợp thành một đôi.”

 

Tuy biết cậu bị lừa nhưng Trần Phồn vẫn nhận. Lúc này, y không có cười nhạo cậu, chỉ là trong lòng cảm thấy thỏa mãn.

 

.

 

“Vậy đến chừng nào chúng ta mới biển chơi?” Tại KFC, điều hòa khiến cho Trần Giản trở nên thoải mái.

 

“Chiều mai thì sao?”

 

“Nóng muốn chết, buổi tối đi?” Trần Giản hung hăng cắn một ngụm đồ ăn.

 

“Buổi tối nước biển đều đã rút xuống.”

 

Bỗng nhiên Trần Giản phát hiện gì đó, cậu chỉ Trần Phồn nhìn theo, “Đó đó, là người anh mới gặp hồi chiều!”

 

Người kia vẫn giống như trước đưa ra lời mời, đối phương hiển nhiên là không nhịn được. Sau đó nhân viên trong tiệm đi ra, hắn liền cùng họ cãi vả vài câu.

 

Trần Giản cứng họng.

“Đó chính là người anh mà nói câm điếc đó sao?” Trần Phồn nhịn không được bật cười, “Tiếng phổ thông nói rất lưu loát à bha.”

 

“…” Trần Giản thật sự nổi giận, cậu đang muốn đi thì bị Trần Phồn kéo lại: “Đừng tính toán nữa, chỉ hai mươi đồng thôi mà, không nên sinh chuyện.”

 

"Hắn đã gạt anh! Đúng là kẻ đừa đảo!”

 

“Nhưng cũng là anh cam tâm tình nguyện bị y lừa mà. Với lại nhìn anh dễ lừa như vậy.” Trần Phồn dời đi lực chú ý của cậu.

 

Trần Giản cúi xuống, lúc sau ngẩng đầu lên thì mắt đã đỏ một vòng.

 

“Là anh dễ lừa! Là anh ngốc nghếch! Em cũng luôn nói đùa anh rất vui còn gì!” Trần Giản gạt tay y đi, cầm lấy ba lô chạy ra bên ngoài.

 

Chẳng phải mọi lần anh ấy đều chỉ đỏ mặt sau đó phản bác vài câu thôi ư? Sao bây giờ lại… Trần Phồn nghĩ mình gặp phiền toái rồi, sao lại đùa dai như vậy. Y chưa nghĩ xong đã vội chạy theo.

 

.

 

Gần tới chạng vạng, thời tiết nóng nực dọa người. Trần Giản lê bước đi dưới thái dương, dọc theo bên đường đều là hàng quán đông người, chỉ có mình cậu ngơ ngác nhìn theo.

 

Cứ nghĩ đã làm chuyện tốt nhưng ai ngờ rằng bị người ta lừa, còn tưởng có quà tặng cho Tiểu Phồn em ấy sẽ rất hài lòng. Hiện tại mặt mũi đều mất, còn nổi giận nữa… Trần Giản quay đầu lại nhìn, nhưng tìm không được thân ảnh quen thuộc. Có phải mình nên đi tìm Tiểu Phồn trước không?

 

Trần Giản cứ thế mà lướt qua con phố đông người, cậu cũng không biết chính mình đang định đi đâu.

Sau khi không đi nổi nữa, cậu đến bên đường rồi ngồi xổm xuống. Căn bản là không có ai chú ý tới cậu, cậu cũng không thèm nhìn tới người nào. Nhìn nhìn khung cảnh xung quanh, Trần Giản vô thức thì thầm: “Tiểu Phồn…”

 

"Sao?"

 

“A!!!!” Trần Giản vừa thấy Trần Phồn đột nhiên xuất hiện bên cạnh liền sợ hãi kêu lên, dẫn tới sự chú ý của đám người khác.

 

"Đi lâu như vậy có mệt hay không? Em thì mệt rồi."

 

"... Em luôn đi theo anh?"

 

Trần Phồn dựa tường không đáp.

 

Nỗi lo của Trần Giản giảm hơn nửa phần, có Trần Phồn bên cạnh làm cậu yên lòng.

 

“Anh muốn ra biển.”

 

“Bãi biển cách nơi này rất xa, trời đã tối rồi, ngay mai hẳn đi.”

 

Trần Giản giận: "Anh muốn đi."

 

Trần Phồn thở dài, kéo tay cậu đi về phía trước.

 

.

 

Cả hai cùng đi tìm đường, dọc phố hỏi rất nhiều người, bởi vì bọn họ đều đã triệt để quên mất đường về. Trần Giản có chút hối hận, thế nhưng Trần Phồn nãy giờ vẫn không than phiền tiếng nào.

 

Rốt cuộc cũng đã đến nơi.

 

Nương theo ánh đèn mờ nhạt, Trần Phồn cầm lấy ba lô rồi nói: “Anh đi đi, em ở đây giúp anh trong đồ.”

 

Trần Giản chạy đến bờ biển. Bàn chân tiếp xúc bãi cát khô mịn rồi dần dần chuyển thành ẩm ướt.

 

Trần Phồn quả nhiên không có nói sai, thủy triều đã rút xuống rồi.

 

Trần Giản xoa xoa sống mũi, cảm giác bị gió thổi vào có chút lạnh lẽo, lòng bàn chân thi thoảng đạp phải những hòn đá nhỏ, xung quanh chẳng có thứ gì, chỉ còn một ngọn đèn dầu chiếu sáng xa xa.

 

Trần Giản thất vọng nhìn nhìn bãi cát mịn màng, cậu tìm một chỗ ngồi xuống, đem chân vùi vào trong cát.

 

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, ven đường chỉ còn thân ảnh đang đứng dựa vào gốc cây.

 

Hình ảnh Trần Phồn trong tâm trí cậu vô cùng ôn nhu. Từ khi rời khỏi tiệm ăn đến giờ, y vẫn luôn nhường nhịn, bao dung cho cậu, cũng không oán giận việc cậu tùy hứng. Lúc này, bọn họ đáng lẽ là đang nghỉ ngơi tại phòng hoặc là lòng vòng thăm thú chợ đêm chứ không phải một người ngồi ngốc, một người đứng chờ.

 

Trần Giản dù có ngây thơ đến đâu cũng biết rõ rằng Trần Phồn luôn quan tâm và chiếu cố mình, dù cho có nói thế nào thì y vẫn gần gũi và quan tâm cậu.

 

Trần Phồn dựa theo thói quen nhìn vào anh trai liền thấy gương mặt tươi cười của cậu, mà nụ cười này tuy rằng có chút ngốc nghếch nhưng vẫn như cũ làm y cảm thấy ấm áp.

 

Lúc sau, có vài nhóm người dựng lều chuẩn bị qua đêm, có có nhóm khác bắt đầu chơi bóng, bãi biển thoáng chốc náo nhiệt hơn hẳn.

 

Trần Giản đứng lên, cậu muốn làm một số chuyện cùng với Tiểu Phồn, cậu muốn làm Tiểu Phồn vui vẻ.

 

Song song đó, Trần Giản cảm giác Trần Phồn quay đầu nhìn về phía mình, sau đó vội vã nhảy xuống chạy về phía này.

 

Trái tim Trần Giản đột nhiên nhảy lên.

 

Trần Phồn sau khi chạy đi vài bước liền dứt khoát phi thân nhảy qua, đem cậu đẩy xuống.

 

Đầu óc Trần Giản on gong một hồi, “Em đang làm gì…”

 

Bãi cát kế bên truyền đến âm thanh bóng rơi, sau đó có người kêu lên: “Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!”

 

Trần Giản choáng váng.

 

Sau khi nói nói vài lời, bốn phía rốt cuộc an tĩnh trở lại.

 

Hô hấp gần trong gang tấc, cậu chỉ có thể tận lực mở to đối mắt, theo dõi biểu tình trên mặt Trần Phồn. Mà đối phương lúc này cũng đang chăm chú nhìn cậu, ngũ quan đều bị bao phủ bởi tầng ánh sáng mơ hồ. Điều này làm cho Trần Giản sinh ra một loại ảo giác dường như gương mặt Trần Phồn ngày càng gần hơn.

 

Trần Phồn đứng dậy, nhếch miệng nở một nụ cười: “Sao anh lại ngốc như vậy.” Y phủi phủi đống cát rơi trên đầu cậu, Trần Giản thấy được những vết hồng hồng trên bàn tay y, trong lòng cảm thấy đau xót, giọng nói run lên: “Tiểu Phồn… Xin lỗi…”

 

Trần Phồn kỳ quái giương mắt, hé miệng cười cười: “Anh nói gì vậy.”

"Tiểu Phồn... Xin lỗi... Em luôn quan tâm đến anh như vậy mà anh còn làm cho em lo lắng… Anh biết những lời em nói đều vì lo lắng cho anh, anh không nên nổi giận, xin lỗi…”

 

Trần Phồn trong tâm đau xót, chỉ có thể một mực lặp lại: “Anh nói gì.”

 

“Anh hại em mắc mưa, hại em không thể cùng bạn tham gia ngoại khóa…” Đôi mắt Trần Giản lại trở nên hồng hồng.

 

Trần Phồn không nói gì nữa, chỉ là cúi uống hôn lên khóe mắt Trần Giản.

 

Sự ấm áp này mình phải làm sao mới báo đáp được?

 

“Anh, anh cảm thấy có lỗi sao?”

 

"... Ân."

 

“Anh muốn bồi thường em thế nào?”

 

"..."

 

Trần Phồn đến gần.

 

“Vậy thì bồi thường em như vậy được không?”

 

Cậu chưa kịp mở miệng thì một đôi môi đã vội in lên.

 

Trần phồn sợ cậu cự tuyệt, y không muốn nghe những câu nói ấy, hiện giờ y chỉ muốn làm cho thời gian ngừng lại.

Đây cũng tính là bồi thường sao?

 

Trần Giản có chút hốt hoảng.

 

Nhưng vì sao mình lại không muốn cự tuyệt mà còn… sa vào trong đó.

 

Mà hiện tại không biết thì cũng chẳng sao, Trần Giản còn những năm dài đủ để cho cậu nhận ra – Những năm tháng sóng vai bên cạnh Trần Phồn.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Huynh đệ tiểu đoản văn - Câu chuyện thứ 7

hoa-bo-cong-anh02



VII.


Ở sâu trong khu rừng nọ có hai tượng đá giống y hệt nhau. Cả hai đều mang dáng vẻ đầu rồng thân ngựa và đặt đối diện.

 

Dân làng bên cạnh khu rừng đa số đều là những người chạy trốn trong thời chiến loạn, sau đó nam canh nữ chức, sinh hoạt qua nhiều thế hệ. Không biết là ai đã phát hiện ra hai tượng đá, cũng không biết là ai đã tung tin đồn bên trong tượng đá có thần tiên trú ẩn, nhưng dần dần tất cả dân làng đều một lòng cung phụng. Cho dù là việc nhỏ như mùa màng bị sâu quấy phá, hay đến việc lớn như thiên tai này nọ bọn họ cũng đến nói với tượng đá một câu. Những cống phẩm dâng lên đến hôm sau đều biến mất, đa số người dân cho rằng là động vật gây nên, và số ít còn lại thì tin tiên nhân đã tiếp nhận tất cả. Nhưng dù có tin hay không thì nơi đây mỗi năm đều mưa thuận gió hòa, thu hoạch đầy đủ.



.

.

.

 

Thiếu nữ đặt rổ đào tươi xuống rồi quỳ trước tượng đá.

 

 “Thần tiên, ta đã đến tuổi thành thân, trong lòng cũng đã có người, nhưng phụ mẫu lại bức gả ta cho nhi tử của một phú hào trong làng. Ta không muốn xuất giá, nhưng lại không có cách nào. Thần tiên, xin hãy giúp ta, giúp ta.”

 

Giọng nói thiếu nữ dần mang theo âm khóc, nàng liên tục khấu đầu, rồi mang theo chiếc rổ thương tâm quay về.

 

“Là đào tươi,  ngọt thật nha.” Trong không gian chậm rãi xuất hiện một thân ảnh nhưng không kẻ phàm nhân nào có thể thấy được.

 

Thiếu niên mặt mày anh tuấn với mái tóc hồng sắc vừa động ngón tay liền thấy quả đào bay tới, hắn cắn một ngụm rồi chậm rãi nuốt xuống.

 

“Cô nương gặp chuyện thương cảm, ta sẽ giúp nàng.”

 

Lại một thân ảnh hiện ra: “Chuyện này ngươi không nên quản, cũng không quản được.”

 

Người này ngũ quan giống hệt thiếu niên, chỉ khác ở chỗ mái tóc của y là ngân sắc.

 

“Đã nói ngươi không được dùng khẩu khí ttrưởng bối nói chuyện với ta!” Hồng Phát hậm hực rống lên.

 

“Ta so với ngươi lớn hơn, đây là sự thật.” Ngân Phát cầm một quả đào, ưu nhã cắn một ngụm.

 

“Ngươi bất quá cũng chỉ sinh trước một bước, sao lại tùy tiện trở thành lão đại?!” Hồng Phát chộp lấy quả đào mà y đang cầm, “Ngươi không muốn quản thì đừng ăn đào của nàng.”

 

Ngân Phát liếm chất lỏng bên môi, không để ý đến hắn, y còn phải trở lại tượng đá để ngủ.

 

Hồng Phát tức giận, ‘Hừ’ một tiếng rồi cũng trở về tượng đá.

 

.

.

.

 

Hôm sau tiếp tục có người viếng thăm, hắn kinh ngạc khi thấy một trong hai tượng đá quay lưng về phía còn lại.

 

“Kẻ nào lại dám đùa giỡn, thật quá lớn mật.” Hắn nói thầm rồi đưa tay muốn đem tượng đá xoay lại nhưng dù có đẩy thế nào nó cũng không động.

 

Hồng Phát đi vòng vòng trong rừng.

 

Bởi vì pháp lực hạn chế nên bọn hắn không thể rời khỏi khu rừng, còn nếu muốn vào làng thì phải tiêu hao chân nguyên, càng đừng nói đến việc biến thành hình người. Hừ, ta đã ăn đào của họ thì phải giúp họ nghĩ cách, còn lâu mới nghe lời hắn.

 

Từ trước đến nay, những người ở đây đều đến cầu xin mưa thuận gió hòa, việc này chỉ cần đến chỗ Phong thần Vũ thần nói một tiếng là được, nhưng bây giờ lại liên quan đến chuyện hôn sự, lẽ nào phải lên thiên đình để gặp Nguyệt Lão hay sao? Với năng lực hiện tại của hắn thì chỉ sợ là chưa lên đến nơi đã phải ngã xuống.

 

Hồng Phát rơi vào suy tư.

 

Mặc kệ, đi xem trước đã!

 

Hồng Phát đến nhà của thiếu nữ kia liền nhìn thấy nàng một mình rơi lệ. Hắn lại sang nhà ý trung nhân của nàng, nhưng ai ngờ tên ngốc đó đang ngồi đờ ra.

 

Hồng Phát hiện hình, vào phòng thiếu niên.

 

"Ngươi... Ngươi là ai?!"

 

“Cô nương ngươi để ý có phải sắp lập gia đình hay không?” Hồng Phát vào thẳng vấn đề.

 

Ánh mắt thiếu niên thoáng cái ảm đạm, cả người vô lực.

 

“Sao ngươi không nghĩ cách? Tỷ như cướp hôn? Bỏ trốn?” Hồng Phát ngồi xuống bàn, bắt chéo chân.

 

“Có cách nào đâu chứ? Gia đình nàng vừa giàu có lại quyền thế, còn ta thì phụ mẫu mất sớm, bây giờ chỉ có thể thay người viết thư, miễn cưỡng làm ăn qua ngày, cả tiền dành dụm cũng đều không có. Hơn nữa việc hôn sự nhà nàng đã định, không thể trái lời!”

 

“Hử? Ngươi nói việc hôn sự không thể trái lời?”

 

“Đúng vậy… Nhưng mà ngươi là ai?” Thiếu niên đột nhiên hỏi lại.

 

“Là người sẽ giúp cho ngươi.” Đôi mắt Hồng Phát mang theo giảo hoạt.

 

.

.

.

 

Ngày kế, tại nhà phú hào trong thôn.

 

Người nhà hai bên trò chuyện vui vẻ, nhộn nhịp bàn chuyện hôn sự.

 

“Các vị thỉnh đợi một chút…” Mọi người quay đầu nhìn, trước mặt họ là một công tử quần áo quý giá, phía sau dẫn theo thiếu niên.

 

“Công tử nhà ta muốn thú nữ nhi của các ngươi.”

 

“Cái gì?” Phú hào trợn mắt, quay đầu nhìn phụ thân cô nương, “Chuyện gì thế này?”

 

Phụ thân nàng thấy tình thế không ổn liền hô to: “Tên thối tiểu tử nào dám đến đây làm loạn?!”

 

“Ai dô…” Hồng Phát đóng chiết phiến, “Chẳng phải chuyện hôn sự của nữ nhi ngươi chỉ là cuộc mua bán thôi sao, ai có nhiều tiền liền cưới được nàng?”

 

Phú hào đắc ý lay lay ban chỉ trên tay.

 

“Nhưng chúng ta so với hắn càng có tiền hơn.” Hồng Phát tiếp tục nói, “Khiên vào đây ––”

 

Hai gã sai vặt khiêng theo rương lớn tiến vào, bên trong chứa đầy hoàng kim. Phụ thân thiếu nữ vừa thấy rương vàng liền mở to mắt.

 

Phú hào mất mặt hô to: “Ngươi dám!”

 

Phụ thân cô nương nao núng thu hồi ánh mắt.

 

Hồng Phát đã quên phú hào trong thôn vừa có tiền lại vừa có quyền nên cũng trở nên nóng nảy, không ngờ đã mang đến nhiều vàng như vậy mà còn chưa thành: “Chúng ta có tiền, ngươi dựa vào cái gì mà tranh với chúng ta!"

 

Trên mặt phú hào xuất hiện một tia âm ngoan: “Ngươi đâu, đem hai tên láo xược này lôi xuống!”

 

Đám người đồng loạt tiến lên, hung hăng chế trụ Hồng Phát cùng thiếu niên. Hồng Phát đang muốn thoát ra thì bỗng thấy cả người mềm nhũn. Xong – pháp lực đã tiêu hao hết.

 

Ngân Phát từ đâu bước vào, chậm rãi mở miệng: “Một nhà Thúy nhi thôn Tây, kho lương trong thương khố, giếng nước tại đầu thôn.”

 

Mọi người đều không hiểu nhưng khi phú hào nghe xong thì ánh mắt đột nhiên trở nên sợ hãi.

 

Ngân Phát mỉm cười, “Ngươi xem, trong thôn không thiếu những cô nương tốt, nhưng nhà chúng ta chỉ có một quý công tử, xem như để lại một ít mặt mũi cho chúng ta đi.”

 

Phú hào lau mồ hôi lạnh, vội vã đến gần, bất chấp nơi đông người mà cười ấy lòng: “Đâu có đâu có, đương nhiên ta phải nể mặt của các người rồi.”

 

Hồng phát suy yếu nhếch môi rồi rơi vào mê mang.

 

Sau khi xong chuyện, thiếu niên chìm trong vui sướng, “Ta đi tìm Tú nhi!” Hắn cứ như vậy mà chạy đi, xém nữa là vấp phải cạnh cửa té nhào.

 

“Được rồi, chúng ta cũng không thể giúp gì cho các ngươi nữa. Chỉ cần tiến hành hôn lễ thì phụ mẫu các ngươi liền không thể gây thêm khó dễ. Nhưng các ngươi cũng nên suy tính cho việc sau này, nhớ phải chăm lo làm ăn.”

 

Thiếu niên cùng thiếu nữ quỳ xuống tạ ân, Ngân Phát đưa tay đỡ dậy: “Không cần đâu, các ngươi về sau hãy tự chiếu cố lẫn nhau.”

 

“Cáo từ.” Ngân Phát bế Hồng Phát rời đi, lúc thiếu niên cùng thiếu nữ ngẩng lên thì đã không còn thấy họ.

 

.

.

.

 

Hồng Phát sau khi hồi phục liền hiện thân, vừa lúc thấy Ngân Phát thảnh thơi ngồi ăn hoa quả.

 

Hắn há miệng nhưng không biết phải nói gì, “Ngươi… ngươi không phải đã nói là sẽ mặc kệ hay sao?”

 

“Ta chỉ không muốn thấy ngươi gây chuyện. Nếu có gì xảy ra thì chẳng phải mọi thứ đều đổ lên đầu nhân gia ta hay sao.”

 

“… Nếu ngươi không tới ta cũng có thể tự mình giải quyết!”

 

“Thật không? Ngươi chắc chắn mình sẽ không bị người ta thủ tiêu rồi ném vào rừng? Chậc, đường đường là một thần thú mà lại gây chuyện như vậy, ta thật mất mặt.”

 

“Ngươi…” Hồng Phát tức giận đến muốn phun lửa, hắn đang định động thủ thì thấy thiếu niên và thiếu nữ tới gần.

 

“Nhờ có thần tiên bảo hộ mà ta và tướng công được quý nhân tương trợ.” Thiếu nữ đặt rổ đào xuống, “Đa tạ thần tiên.”

 

Thiếu niên nhìn thật sâu vào người đối diện, nắm lấy tay nàng: “Bây giờ ta và Tú nhi xin thề trước mặt thần tiên , kiếp này hai người cùng chung hoạn nạn, đến chết không rời.”

 

Môi hắn chạm lên vầng trán thiếu nữ.

 

Hồng Phát ngây người: ". . . Đó là cái gì?"

 

“Hứa hẹn.”

 

Thiếu niên lại hạ môi nhẹ nhàng hôn nàng.

 

“…Vậy đây là cái gì?” Ngân Phát nhìn Hồng Phát còn đang ngây dại, khóe miệng khẽ nhếch. “Ai…” Y ngáp một cái rồi lui vào bức tượng.

 

Hồng Phát nhìn trong chốc lát rồi dường như ý thức được điều gì đó, hắn đỏ mặt, tiêu thất trong không gian.

 

.

.

.

 

Khí trời dần dần trở lạnh. Hồng Phát hiện thân, phát hiện Ngân Phát còn chưa tỉnh lại, hắn bắt đầu di chuyển tượng đá.

 

“Ta còn lâu mới thèm làm hòa, chỉ là tượng đá như vậy thật mất mỹ quan.”

 

Hắn có chút không được tự nhiên xê dịch tượng đá, trên trời đột nhiên rơi xuống vài đốm bạch sắc, Hồng Phát ngẩng đầu.

 

Thì ra là tuyết rơi.

 

“Sắp sang năm mới rồi.” Hồng Phát xoay người thì thấy Ngân Phát chẳng biết xuất hiện từ khi nào.

 

“Năm mới? Trời ạ, lại một năm trôi qua.”

 

“Đã năm trăm năm rồi.” Hồng Phát khó tin mà nhìn Ngân Phát, bản thân vậy mà đã cùng hắn trải qua năm trăm năm ở đây. Tuy thời gian qua đã có một số chuyện không còn nhớ rõ nhưng hắn biết con người này thật sự rất… Đúng rồi! Ích kỷ! Tính toán chi li! Hồng Phát hầm hừ liệt kê ra tất cả khuyết điểm của Ngân Phát.

 

Bất tri bất giác trên đất đã đóng một tầng tuyết dày.

 

Hồng Phát ngồi xuống, nắm một vốc tuyết trong tay. “Này, chúng ta nặn một đôi người tuyết được không?”

 

Ngân Phát trầm mặc nhìn hắn một cái rồi ngồi xuống bên cạnh.

 

Hồng Phát lấy hai nhánh cây làm mắt, một ngọn nến làm mũi. Đôi mắt kim sắc phấn khởi nhìn Ngân Phát: “Thế nào?”

 

Ngân Phát cầm đến hai tờ giấy hồng phủ lên đầu người tuyết, nghiêm túc nói: “Rất giống.”

 

"Ngươi chết đi ——! ! ! ! !"

 

.

.

.

 

Càng ngày người đến cung phụng càng nhiều, đại thể đều cầu năm tới mưa thuận gió hòa.

 

“Người ở làng này thật thuần hậu, chưa từng có ai cầu tài.”

 

“Có lẽ người ta chột dạ nên không dám tới.” Ngân Phát nghĩ đến phú hào, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

 

Lão phu nhân vừa tới dáng đi có chút không ổn, thân thể tưởng như sắp ngã.

 

Hồng Phát bật người phản ứng, tiến lên giúp đỡ.

 

Lão đương nhiên không nhìn thấy hắn nhưng vẫn cảm kích nhìn hai tượng đá: “Đa tạ thần tiên.”

 

“Sao lão phu nhân ấy biết? Chẳng lẽ lão thấy ta sao?” Hồng Phát có chút không hiểu.

 

Ngân Phát không thèm quay đầu khiến hắn có chút phát hoảng: “Sao, sao vậy?!”

 

“Tín ngưỡng thôi, chẳng lẽ cho đến bây giờ ngươi còn không biết? Nhưng ta nghĩ cho dù ngươi có tu luyện thêm cả vạn năm cũng không hiểu được.”

 

Thế nhưng Hồng Phát không có tức giận, hắn chỉ sửng sốt một chút rồi cúi đầu thì thào: “Tu luyện rồi thì sao chứ…”

 

"Cái gì?"

 

Hồng Phát rầu rĩ không đáp lời, hắn xoay người tiến vào rừng cây.

 

Những động vật trong rừng đều vội trốn đi.

 

Tên thần thú xấu xa này luôn đến đây bắt nạt chúng nó.

 

"Này —— đi ra ——" Bọn động vật đều run lên.

 

"Ta nói đi ra!" Hồng Phát hô to.

 

Hắc Hùng là kẻ đầu tiên lộ mặt: “Hôm nay không có mật, ta tuyệt đối không có giấu mật mà không cho ngươi.” Thân thể lông xù giơ cái bình rỗng lắc lắc khiến cho Hồng Phát ‘Phụt’ một tiếng xùy cười.

 

Những động vật khác thấy hắn bật cười cũng dần lộ mặt.

 

"Này, các ngươi có thích ta không?" Hồng Phát đột nhiên hỏi.

 

Bọn động vật hai mặt nhìn nhau, chẳng biết đáp lại thế nào.

 

Hồng Phát bình thản nói: “Cứ nói thật đi.”

 

Ma Tước [chim sẻ] mở miệng đầu tiên: “Ngươi luôn khi dễ chúng ta, ta sẽ không thích ngươi.”

 

“Đúng vậy, nhìn cái đuôi của ta xem, là ngươi đốt đó.” Hầu tử giơ đuôi cho tất cả cùng xem.

 

“Còn có mật của ta…” Hắc Hùng căm giận nói.

 

. . .

 

Hồng phát nhắm mắt lại.

 

“Ta thích ngươi.” Một tiếng nói rụt rè truyền tới. Tiểu Hồ Ly trốn sau lưng Hắc Hùng lúc này mới chịu lộ diện.

 

“Lần trước ta bị sập bẫy, là ngươi băng bó cho ta. Ngươi còn cho ta ăn nho.”

 

Cả không gian đột nhiên tĩnh lặng, Hồng Phát cũng không đáp lời.

 

Tiểu Hồ Ly trở nên gấp gáp, “Là thật đó, ta thích ngươi.”

 

Hồng Phát xoay người, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

 

Hắn hung hăn nện vào tảng đá, tựa như không hề đau đớn.

 

“Thần thú cũng sẽ bị thương.” Ngân Phát cất giọng.

 

“Năm trăm năm nữa chúng ta đều phải rời đi. Thần Quân đã căn dặn chúng ta sau khi tu luyện nghìn năm thì phải  trở về thiên giới.” Ngân Phát ôm lấy Hồng Phát, “Chúng ta vốn là thần vật trên trời, dù luyến tiếc thế nà cũng phải rời khỏi. Chẳng phải còn đến năm trăm năm hay sao, ngươi chắc chắn có thể vượt qua.”
 

“Đã năm trăm năm rồi! Năm trăm năm chỉ như nháy mắt mà thôi! Nó qua nhanh đến nỗi khiến ta không nhớ đã có chuyện gì!” Hồng Phát khóc thành tiếng, “Ta rất luyến tiếc! Ở đây có bạn của ta, có cây cỏ ta thích! Ta sẽ rất nhớ! Ô ô…”

 

Bọn động vật trốn sâu trong rừng cũng thoáng nghe được tiếng khóc truyền đến.

 

Sau đó Hồng Phát trở nên thờ ơ.

 

Cả ngày nằm trong tượng đá, cái gì cũng không muốn ăn.

 

Ngân Phát đến dưới tàng cây, nhìn một tiểu xà nói: “Kêu bọn chúng ra đây.”

 

Tiểu xà liếc hắn một cái rồi tiến vào rừng sâu .

 

“Hồng Lân ca ca.” Tiểu Hồ Ly đứng trước tượng đá gọi to, “Ngươi ra đây được không?”

 

Ngân Phát nhìn nó một cái, tiểu hồ ly mở miệng nói tiếp, “Ta bị đại xà cắn, rất đau.”

 

Hồng Phát nháy mắt hiện hình: “Chỗ nào chỗ nào, sao ngươi lại bẩn như vậy.” Hắn hô to, vội vàng kiểm tra vết thương cho Tiểu Hồ Ly.

 

Hắn ngẩng đầu liền thấy toàn bộ động vật đều đứng trước mặt, nhất thời có chút hoảng sợ.

 

“Làm gì vậy? Báo thù sao?” Hồng Phát tỏ ra hung dữ nhưng vẫn không giấu được vẻ bi thương.

 

Ma Tước thu cánh đậu trên tượng đá: “Ừhm… Ngươi giúp ta tu sửa tổ.”

 

"Hả?"

 

“Tuy ngươi đã đốt đuôi ta nhưng cũng cho ta ăn đào…”

 

“Tuy ngươi thường lấy mật của ta nhưng cũng giúp ta đuổi ong mật đi…”

. . .

 

“Ngươi đối với chúng ta kỳ thực cũng rất tốt. Xin lỗi, chúng ta không nên nói ngươi như vậy.”

 

Hồng Phát ngây dại, hắn quay đầu thì nhìn thấy nụ cười của Ngân Phát, “Ngươi làm?”

 

Ngân Phát đảo mắt, trở về tượng đá.

 

"Chúng ta... Chúng ta đều rất thích của ngươi!" Tiểu Hồ Ly tinh tế tổng kết.

 

Hồng Phát có chút không biết làm sao, “Đừng tưởng nói như vậy là xong!”

 

Bọn động vậtthấy vẻ không được tự nhiên của hắn cũng cười cười rời đi. Hồng phát vò đầu rồi cũng bật cười.

 

"Không đi nữa, không đi nữa!" Hồng Phát thoả mãn ăn uống, bù lại cho những ngày trước.

 

Ngân Phát liếc nhìn hắn: “Đắc ý vênh váo. Cẩn thận Thần Quân chỉnh ngươi.”

 

“Ta sẽ không theo hắn!” Hồng Phát tiếp tục ăn gà, “Còn phần ngươi… Nếu muốn về thì cứ về đi!”

 

Ngân Phát chẳng biết đang nhìn nơi đâu, rơi vào trầm tư.

 

.

.

.

 

Thời gian một năm rồi lại một năm cứ thế trôi qua. Hai người mắt thấy thiếu niên nay đã trở thành ông lão, thiếu nữ trở thành bà lão. Sau khi mất đi, cả hai được hậu tán sau núi. Bọn động vật thì như cũ đùa giỡn qua ngày. Thời gian bất tri bất giác đã đến kì hạn nghìn năm, Hồng Phát nôn nóng bất an.

 

Rồi một thân ảnh từ xa xuất hiện, hắn bay đến đoạt lấy thịt gà của Hồng Phát, “Lân nhi…”

 

“Nghìn năm không gặp, bản lĩnh tăng cao nha.” Hồng Phát chế nhạo.

 

“Ha ha ha.” Thần Quân ợ to một cái, “Ta rất nhớ ngươi đó, dùng cả mười thành công lực bay tới đây nè.”

 

“Chứ không phải say rượu làm bừa hay sao.” Hồng Phát bưng mũi né tránh.

 

“Tiểu Hồng, ngươi luôn như vậy, chỉ có Tiểu Ngân là tốt…” Thần Quân ôm Ngân Phát cọ tới cọ lui.

 

Hồng Phát bị làm cho tức giận: “Đã nói ngươi không được gọi như vậy!”

 

Ngân Phát nhàn nhạt mở miệng: “Lần này đệ đệ ngươi không đến cùng sao?”

 

Thần Quân biểu tình cứng đơ: “Ha ha ha, hắn đến làm chi.” Hắn buông Ngân Phát ra, không thèm nói nữa.

 

Sau khi Hồng Phát ăn uống no đủ, Thần Quân liền nói: “Chúng ta có thể đi rồi.”

 

Hồng Phát nuốt nuốt nước bọt: "Ta. . . Ta không muốn đi."

 

"Cái gì?"

 

"Ta không đi!" Hồng Phát quyết tâm, "Ta thích ở đây, ta không đi."

 

Thần Quân mị mắt: “Ngươi nói ngươi không đi? Ta dù sao cũng được xem là chủ nhân của các ngươi, nếu như các ngươi không nghe lời ta thì cẩn thận…” Hắn quay đầu nhìn Ngân Phát, “Mau quản đệ đệ của ngươi.”

 

Hồng Phát dứt khoát ngồi xuống: “Ta không đi!”

 

Thần quân nóng nảy: “Ta cực cực khổ khổ tạo ra các ngươi rồi để các ngươi tu luyện là vì cái gì cơ chứ? Là vì muốn các ngươi trở thành kỳ lân thú nhất đẳng, uy phong thiên hạ!”

 

“Chỉ là để ngươi nở mặt mà thôi.” Hồng Phát bất mãn tiếp lời.

 

Thần Quân bị ế một hồi rồi mới kêu to: “Tiểu Ngân! Ngươi nhìn xem! Ngươi cũng hồ đồ giống hắn rồi sao!”

 

Ngân Phát đột nhiên mỉm cười: "Thần Quân, chúng ta là huynh đệ, đương nhiên phải ở cùng một chỗ."

 

Hồng Phát kinh ngạc ngẩng đầu, Thần Quân tức giận không nói  nên lời.

 

Ba ngươi giằng co một hồi, Thần Quân liền mở miệng: “Tiểu Hồng có thể không đi nhưng Tiểu Ngân nhất định phải đi.”

 

“Vì sao!” Hồng Phát đột nhiên thất thanh kêu to, chính hắn cũng không biết vì sao lại vậy.

 

Ngân Phát nhìn Hồng Phát thất thố, ánh mắt mang theo tiếu ý.

 

“Được rồi.” Một giọng nói vang lên, Thần Quân bị người nọ kéo vào lòng.

 

"... Sao ngươi lại tới đây?!" Vẻ mặt Thần Quân giống như vừa bị sét đánh ngang tai.

 

"Mang ngươi trở về chứ sao, đỡ phải suốt ngày hồ đồ."

 

“Rốt cuộc là ai hồ đồ cơ chứ! Hôm nay không giáo huấn xong ta sẽ không… A... Uhm…”

 

“Các ngươi có thể ở lại.” Người nọ nhìn sâu vào mắt Ngân Phát rồi kéo Thần Quần rời đi.

 

Hồng Phát vẫn còn há miệng nhìn theo bọn họ, “Hành động của bọn họ giống hai người kia!”

 

“Chúng ta cũng có thể làm.” Ngân Phát nhích lại gần, Hồng Phát bất ngờ không kịp phòng bị.

 

Sau khi trải qua một nụ hôn dài, Hồng Phát trở nên mơ hồ, sau dó nghẹn ra một câu: "Ngươi vì sao cũng muốn lưu lại?”

 

“Ngươi còn không hiểu sao.” Ngân Phát thở dài, hôn lên trán Hồng Phát, “Đây là ta hứa hẹn với ngươi.”

 

Sau đó mọi người trong thôn phát hiện hai tượng đá nọ đột nhiên kề sát vào nhau, không chút kẻ hở. Từ đó dân làng càng thêm giàu có, mọi người sinh sống vui vẻ hòa thuận, trở thành một nơi thế ngoại đào nguyên.

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Huynh đệ tiểu đoản văn - Câu chuyện thứ 6

502ab043g9340b7ebcc65&690&690


VI.


           

Bác sĩ đi trên hành lang, thỉnh thoảng gật đầu hỏi thăm các y tá bác sĩ khác.

           

Cho dù vẻ mặt y vẫn đạm mạc như cũ nhưng người ta vẫn dễ dàng nhận thấy nét ưu sầu trên vầng trán ấy —— Người ba thân thương bị chuẩn đoán mắc bệnh nan y, bác sĩ dù có lãnh tĩnh tới đâu thì cũng chẳng thể không phiền muộn.




Bác sĩ bề ngoài anh tuấn lạnh lùng do kế thừa gen di truyền từ người mẹ ưu nhã, y luôn đối với người khác ăn nói khéo léo nhưng lại mang theo hờ hững nên cũng khá ít người tiếp cận.

           

“Anh ——”  Một thanh niên mặc bộ cảnh phục hấp tấp chạy tới, “Em mang theo canh gà, anh cũng ăn chút ha.”

           

“Cứ để ba ăn đi.”

           

“Nhưng mà  ——” Cậu dân cảnh vò đầu, “Cả ngày hôm nay anh đều bận việc, vừa lo chữa trị vừa chăm sóc ba, nếu không đảm bảo dinh dưỡng thì sao khỏe được.”

           

Bác sĩ liếc mắt nhìn cậu dân cảnh, mở miệng nói.

           

“Biết rồi biết rồi, anh là bác sĩ, tự biết chăm sóc cho mình.”

           

Người kia quay đầu nói thầm: “Cũng không biết lần trước là ai dạ dày khó chịu.”

           

Bác sĩnh nhìn bóng lưng cao lớn của cậu em trai rồi lát sau mới rời đi.

 

.

.

.

           

“Ba, đây là canh gà mới ra lò, rất thơm phải không?”

           

“Uh, thơm lắm. Là con nấu à?”

 

 “Ha ha, là bác gái nhà kế bên nấu, nhưng là gà của con, có người đồng nghiệp từ quê đem lên!”

           

Ông chú ở giường kế bên ha ha cười nói: “Cả hai đứa con của ông đều rất hiếu thuận. Nhưng đứa này hoạt bát hơn nhỉ.”

           

“Thằng này từ nhỏ đã vậy, suốt ngày chỉ biết ngồi cười ngây ngô.” Ông tức giận liến nhìn đứa con một cái, “Được cái tốt nghiệp từ trường cảnh sát, nếu không thì tôi cũng chẳng biết nuôi thế nào.”

           

Cậu dân cảnh mở miệng cười cười, ngoan ngoãn ngồi ở mép giường đúc canh cho ba.

 

.

.

.

           

Khi về đến nhà, cậu dân cảnh thấy bác sĩ đang sắp xếp quần áo của ba cho vào giỏ xách.

           

Cậu giang tay ôm lấy cổ anh từ phía sau.

           

“Đang làm gì vậy?”

           

“Không thấy sao, mang quần áo và khăn đến cho ba.” Bác sĩ liếc nhìn vòng tay của em trai, “Đem móng vuốt của em bỏ ra.”

           

“Cứ để như vậy một lát.”

           

Cậu dân cảnh cọ cọ bên cổ bác sĩ: “Ba có thể hồi phục được không?”

           

Bác sĩ trầm mặt một lát rồi trả lời: “Phát hiện thì đã trễ, khả năng không lớn.”

           

“Uhm, em cũng hiểu mà. Khí sắc của ba càng ngày càng kém.” Cậu cúi đầu, “Nhưng chí ít, em muốn làm ba vui vẻ trong thởi gian này.”

           

“Em không nói thì anh cũng biết.” Bác sĩ lưu loát gạt tay em trai, “Anh đến bệnh viện.”

           

“Muốn làm nũng một chút cũng không được sao ——” Cậu dân cảnh ai oán.

           

Bác sĩ đưa lưng về phía cậu, khóe miệng thế nhưng lại cong lên.

 

.

.

.

           

Hai người cứ như vậy thay phiên chăm sóc ba mình. Bệnh tình của ông coi như ổn định, ngoại trừ chút đau đớn trong lúc trị liệu thì những khi khác xem như hài lòng.

           

Nhưng sau đó, ông dần ăn không ngon, bắt đầu rơi vào hôn mê. Có lúc thần trí không rõ mà trở nên mê sản, người thân cũng không nhận ra.

           

Cậu dân cảnh lo lắng gọi to: “Ba, ba, con là A Tử nè.” Rồi kéo tay bác sĩ, “Đây cũng là con của ba, anh trai con đó.”

           

Bác sĩ bình tĩnh, im lặng dõi theo ba mình, tiếng nói của em trai không ngừng vang lên bên tai.

 

.

.

.

           

Buổi tối, cậu dân cảnh lại đến để bác sĩ có chút thời gian nghỉ ngơi. Anh đứng dậy, ra ngoài hành lang tìm một chỗ trống ngồi xuống, nơi đây đặc biệt yên tĩnh.

           

Trong phòng bệnh, cậu dân cảnh yêu thương mà nhìn ba mình, hay tay dịch dịch góc chăn.

           

Ông đột nhiên tỉnh dậy, “A Tử.”

           

“Ba!” Cậu dân cảnh hô to, nắm lấy tay ông.

           

Bác sĩ vội vã chạy vào phòng.

           

“A Tử, con trưởng thành rồi.” Ông nhớ tới vừa rồi mình đã mơ thấy cậu dân cảnh khi còn bé tí, vậy mà giờ đã trở thành một thanh niên mặt mày phong độ.

           

“Con nhất định phải biết chăm sóc cho mình, đừng làm phiền anh con.” Ông thì thào nói.

           

“Ba…” Cậu dân cảnh nghe lời di ngôn, viền mắt không khỏi đỏ lên.

 

 “Để ba và anh con nói chuyện nào.”

 

Bác sĩ bước đến cầm tay ông.

 

 “Con đã trưởng thành, cũng nên thành gia rồi.” Ông hơi dừng một chút. “Tuy con có tính cách trầm ổn nhưng làm đàn ông, phải thành gia lập thất thì mới hiểu hết trách nhiệm.”

           

“Dạ.”

           

“Em trai con tính tình thành thật, còn hơi nóng nảy, con phải chăm sóc cho nó nhiều hơn, phải bảo vệ nó.” Ánh mắt ông mờ ảo nhìn phía bác sĩ.

           

“Con sẽ chăm sóc em.” Bác sĩ hiểu rõ nỗi lo của ba. Đến một ngày khi mình thành gia chỉ sợ sẽ ít thời gian lo cho em trai.

           

“Tốt lắm. Nếu các con đều có thể sống tốt thì ba cũng an tâm.”

           

“Ba…” Cậu dân cảnh nghẹn ngào, “Ba, ba phải nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một thì sẽ khỏe lại.”

           

“Ngủ rồi sẽ không dậy nữa…” Ông không muốn ngủ, cả hai đều yên lặng ngồi ở cạnh giường.

 

Hai ngày sau, ông ra đi.

 

.

.

.

           

Cậu dân cảnh ngồi trên giường khóc lớn, bác sĩ đứng dựa vào tường, cả người mềm yếu vô lực, may mà còn có người đến giúp đỡ. Bác sĩ giơ tay che mắt, nỗi dau này sao có thể chịu được…

           

Hậu sự của ba đều làm thỏa đáng. Hai người cùng trở về nhà, mệt mõ rã rời ngồi trong căn phòng đầy bụi.

           

Một ngày một đêm đầu tiên trôi qua, nếu như không có bác gái kế bên qua thăm thì cả hai cũng đã quên thưa chuyện của ba mình.

           

Bác cầm một xấp ảnh đưa cho bác sĩ: “Trước đây bác có hứa với ông ấy là tìm cho con một người vợ tốt, bây giờ bác có quen vài người, con xem xem, hợp ý thì đi gặp mặt.”

           

Bác sĩ mở miệng: “Con bây giờ còn…”

           

“Còn chưa nghĩ tới?” Bác gái tức giận nói, “Con cũng đã ba mươi. Cả hai muốn cứ như vậy mà sống cả đời hay sao? Nếu con lo lắng cho em thì cứ đi tìm người vợ chăm sóc cho nó chẳng phải sẽ tốt hơn à?”

           

Bác gái nhanh mồm nhanh miệng nói, nhưng dù sao cũng là vì muốn tốt cho anh em họ.

 

Em trai ngồi nghe bên cạnh đột nhiên đứng lên: “Em đã có việc làm, không cần ai chăm sóc.” Cậu nói xong liền trờ về phòng.

           

Bác sĩ vẫn chỉ trầm mặc.

 

.

.

.

           

Cậu dân cảnh làm xong nhiệm vụ liền trở về nhà.

           

Bản thân sao lại buồn bực khi nghĩ tới chuyện anh hai cơ chứ. Hừ, sống cùng nhau thì có gì không tốt? Cậu tức giận, một ý niệm hiện lên trong đầu. Anh hai chắc là không biết cảm giác của mình với y đã có thay đổi, nếu anh biết chỉ sợ là sẽ tránh né.

           

Càng nghĩ càng thấy uể oải, cậu ghé qua vườn hoa trước nhà thì nhìn thấy một nam một nữ đang đứng dưới lầu.

           

Người nam chính là bác sĩ.

           

Cô gái đó nói gì đó liên khiến anh mỉm cười, sau đó cả hai còn cùng nhau trò chuyện.

           

“Nghe anh nói thì đã biết anh rất thương em trai. Cậu ấy chắc chắn là rất đáng yêu.”

           

Bác sĩ nở nụ cười, “Đúng vậy, em trai của tôi…” Trong giọng nói y mang theo không ít dịu dàng.

           

Cô gái kia biểu tình nhu hòa dõi theo gương mặt anh tuấn của bác sĩ, cười đến hài lòng.

           

Ánh mắt của cậu dân cảnh ngày càng lạnh lẽo, sau đó xoay người rời đi.

 

.

.

.

           

Bác sĩ đã gọi vài cuộc nhưng thứ mà y nghe được chỉ là câu nói ‘Không liên lạc được’.

           

Em ấy có về nhà không?! Bác sĩ ngồi trên ghế trừng mắt nhìn bàn đồ ăn nguội lạnh nhưng không có biện pháp gì, y tức giận nhưng vẫn không nhịn được lo lắng.

           

Bước vào phòng em trai để tìm tin tức, y nhíu mày nhìn một chuỗi tên họ thật dài. Quỷ mới biết được em trai sao lại nhiều bạn như vậy!

           

Bác sĩ kiên trì gọi từng người một, rốt cuộc cũng tìm thấy được.

 

Bên kia đầu dây khung cảnh ầm ĩ, âm thanh chạm cốc không ngừng vang lên.

           

Bác sĩ phải hét rất lớn mới hỏi được cậu có về nhà không.

           

Không nghĩ tới có người đột nhiên cười to, “Ha ha ha, gia trưởng nhà cậu gọi này, cậu đó, không ngờ ra ngoài ca hát với anh em cũng không thèm báo anh hai một tiếng.”

           

Bên kia hô vang một tiếng ‘Để mặc anh ấy!” điện thoại liền bị cúp.

 

Một lát sau bác sĩ mới phản ứng lại, y lạnh lùng hắn giọng.

 

.

.

.

           

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ.

 

Đêm khuya, bác sĩ trở thân, một chút cũng không buồn ngủ.

           

Uống say như thế thì làm sao về?  Y lo lắng đứng lên đi lấy điện thoại.

           

Trong phòng khách đột nhiên ‘loảng xoảng’ một tiếng.

           

Bác sĩ vừa ra khỏi phòng liền thấy em trai uống say đến không biết gì nằm lì ra đất.

           

Thằng nhóc này! Y phải cố hết sức mới có thể nâng cậu dậy, không ngờ tới cả hai đột nhiên ngã lên sô pha.

           

‘Ba’, cậu dân cảnh ôm mặt bác sĩ, hôn mạnh một cái, “Uh, thật mịn, thật mềm…”

           

Đầu bác sĩ ‘oanh’ một cái rồi nổ tung, gương mặt đỏ rực như lửa.

           

Cậu ta rốt cuộc có biết mình đang ở đâu hay không?!

           

Bác sĩ tức giận đẩy em trai ra: “Cậu không biết tôi là ai sao!”

           

Cậu dân cảnh sửng sốt một chút rồi cười rộ lên: “Biết chứ… Là anh hai mà… Em thích anh nhưng anh lại muốn kết hôn…”

           

Thằng nhóc này… Bác sĩ triệt để nói không nên lời.

 

.

.

.

           

Cho dù say đến mê mệt, cậu dân cảnh vẫn đúng bảy giờ sau tỉnh lại.

           

Đau đầu quá. Cậu xoa xoa đầu, xốc chăn bước ra ngoài, bác sĩ còn đang chuẩn bị bữa sáng.

           

Thấy cậu, gương mặt bác sĩ nháy mắt có chút xấu hổ nhưng rất nhanh liền khôi phục lại: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”

           

“Uhm…  Không có việc gì.” Cậu dân cảnh lắc đầu, kéo ghế ngồi xuống.

           

Bác sĩ đột nhiên đứng dậy: “Anh ăn xong rồi, phải đi làm đây.”

           

“Uh.” Một lát sau cậu dân cảnh mới  hoàn hồnlại: “Không phải anh…”

           

Bác sĩ đã đi xa rồi.

 

.

.

.

           

Trở về cảnh đội, cậu dân cảnh không tránh khỏi việc bị trêu chọc.

           

 “Ha ha, còn say rượu sao? Hôm nay không nhiều không ít có đúng năm người xin nghỉ, các cậu thay họ làm nốt việc đi!”

           

“Ah… Đội trưởng khai ân…”

           

 “Các cậu còn không tự  biết xấu hổ? Bản thân không lo làm việc mà cứ ăn chơi đàn đúm!Hơn nữa rượu nhiều hại thân, tuổi trẻ như vậy mà cứ bla bla bla…”

           

Cậu dân cảnh xoa xoa lỗ tai, kêu rên một tiếng rồi ngã ra bàn.

           

“Tối qua về nhà có bị gì không?” Đồng nghiệp kế bên thăm hỏi.

           

“Hả?”

           

“Anh trai cậu tối qua không phải gọi điện tới tìm hay sao, cậu còn dám cúp máy. Hơn nữa hôm qua quậy đến như vậy, khẳng định là chọc giận anh ta rồi?”

           

Cậu dân cảnh không màn phản ứng. Nhớ tới sáng nay thái độ bác sĩ có chút kì lạ, cậu bắt đầu hồi tường một ít những việc đã làm.

           

Tối qua uống say té trên nền nhà, sau đó… Uhm… Hôn… Anh?!

           

 ‘Em thích anh nhưng anh lại muốn kết hôn…’

           

Có gì cũng đã nói hết, cậu dân cảnh ảo não gục đầu, một lần rồi lại một lần bứt tóc.

 

.

.

.

           

“Bác sĩ.” Hộ sĩ gọi, “Đây là bệnh án anh cần —— Bác sĩ?”

           

 “Sao, uh.” Bác sĩ giơ tay ra cầm nhưng lại làm ngã bình nước. Anh luống cuống tay chân nhặt lại rồi lấy giấy lau chùi.

           

“Bác sĩ, anh bị sao vậy?” Hộ sĩ kinh ngạc hỏi.

           

“Không có gì.” Bác sĩ lo lắng xoa huyệt thái dương, thế nhưng trong lòng lại chẳng thể bình tĩnh.

           

Cậu dân cảnh về nhà, đang muốn giải thích với bác sĩ thì đột nhiên điện thoại rung lên.

           

“Sắp có ca phẫu thuật, tự em ra ngoài ăn đi.”

           

Cậu dân cảnh nhìn chằm chằm dòng tin nhắn, cười khổ.

 

.

.

.

           

Đêm khuya bác sĩ trở về, nhẹ tay đóng cửa.

           

Đi ngang qua phòng em trai, anh không nhịn được mà nhìn thoáng qua. Em ấy đã ngủ, hệt như một đứa trẻ không chút phòng bị.

           

Chỉ là…

           

Bác sĩ thu hồi tầm mắt, trở về phòng.

 

.

.

.

           

Sáng hôm sau, cậu dân cảnh nhẹ nhàng thu dọn quần áo.

           

Nhìn cửa phòng bác sĩ đóng chặt, cánh tay vừa định gõ cửa lại bất giác rụt về.

           

Bác sĩ rời giường, chuẩn bị điểm tâm, vừa lúc nhìn thấy mảnh giấy dán trên tủ lạnh.

           

“Anh, xin lỗi.”

           

Bác sĩ chậm rãi ngồi xuống, chật vật dựa vào góc tường, trên mặt không giấu được nét uể oải.

 

.

.

.

           

Tổ đội có nhiệm vụ, cậu dân cảnh liền mặt dày mày dạn đến ở cùng người đồng nghiệp đang còn độc thân với lý do: “Thuận tiện nghiên cứu phương án.”

           

Nếu rời khỏi nhà thì anh hai sẽ có tự do, cũng bớt xấu hổ. Chờ sau khi kết thúc nhiệm vụ thì thuê một căn phòng, chân chính tự mình sinh hoạt. Lòng cậu tuy tính như vậy nhưng vẫn không nhịn được mà nhớ đến cái người có vẻ lạnh lùng nhưng lại vô cùng thương yêu mình.

 

.

.

.

           

Bác sĩ mỗi ngày về nhà vẫn theo quán tính mà tìm kiếm một thân ảnh cao lớn. Dù không phản ứng gì nhiều nhưng anh vẫn không cách nào che dấu khóe mắt ướt át.

           

Bác sĩ xoa xoa thái dương, chuẩn bị tan ca.

           

Hộ sĩ vội vã chạy tới, “Có một cảnh sát thụ thương do bị dao đâm vào bụng, y đang trên đường tới, anh hãy chuẩn bị cho ca phẫu thuật.”

           

Nghe được hai chữ ‘cảnh sát’ thần kinh bác sĩ liền căng lên.

           

Sẽ không, sẽ không trùng hợp như vậy.

           

Mà khi nhìn thấy gương mặt góc cạnh phân minh nằm trên giường bệnh, lí trí bác sĩ dường như không còn tồn tại.

           

Em trai nhắm chặt mắt, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng đang bị đau đớn dằn vặt đến không chịu nổi. Đôi tay bác sĩ run run.

           

Người phụ tá bên cạnh nhận thấy y có chút khác lạ liền hỏi: “Anh có sao không? Phải nhanh chóng tiến hành phẫu thuật.”

           

Bác sĩ cắn chặt răng. Mạng sống của em trai đang nằm trong tay anh, nếu như thất bại thì em ấy làm sao bây giờ?

 

"Không có gì."

 

Sau khi khâu xong mũi kim cuối cùng, bác sĩ thở dài một hơi.

 

Giường bệnh được đẩy đi, bác sĩ vô lực ngồi xuống ghế.

           

“Rất thành công.” Hộ sĩ đến gần, “Bác sĩ, sao hôm nay anh lại đổ mồ hôi nhiều như vậy? Tôi làm đến không kịp thở.”

           

Bác sĩ qua loa nói: “Vì khẩn trương quá.”

           

Chỉ có chính y mới hiểu được cảm giác ngay tại một giây phút đó.

           

Cái loại cảm giác như sắp mất đi thứ quý trọng nhất.

           

Rõ ràng đã trải qua nhiều ca phẫu thuật và chưa bao giờ thất bại nhưng trong một giây phút ấy chính anh lại khẩn trương như vậy, hầu như muốn để người khác làm thay. Lúc mất đi ba, hình như cũng không có sợ như vậy?

           

Nhưng loại cảm giác này, y không dám đối mặt, cũng không dám tiếp thu.

           

Từ khi nào mà cảm giác của mình… cũng đã biến chất như thế?

 

.

.

.

           

Ngủ hết một ngày một đêm, cậu dân cảnh vừa mở mắt đã thấy một mảnh bạch sắc. Cậu mê man quay đầu, liền thấy gương mặt mà mình ngày đếm tưởng nhớ.

           

Muốn động đậy nhưng lại cảm thấy cả người vô lực.

           

Bác sĩ bị động tĩnh làm cho giật mình tỉnh giấc, cậu dân cảnh vô thức nhắm mắt.

           

“Vẫn chưa tĩnh…” Bác sĩ ưu tư nói, đưa tay vén tóc cho em trai.

           

Cậu dân cảnh nhẫn nại nhắm mắt, qua hồi lâu, một bàn tay tháo mở cúc ảo của cậu.

           

“Anh… Làm gì vậy!”

           

Bác sĩ cầm khăn mặt, “Tỉnh rồi à, vừa định lau mặt và cổ cho em.”

           

“Hở… uh.” Cậu dân cảnh đỏ mặt ậm ừ.

 

Chốc lát sau cậu mới nói tiếp, “Anh cứ làm việc của mình đi, em tự lau được.”

           

“Em tự làm được?” Nét mặt bác sĩ mang theo tức giận, “Em còn dám nói có thể tự lo, làm gì có người ngu ngốc đến mức trong cả đội chỉ có mình mình bị thương?!”

           

“Khi thấy có người cầm dao lao vào toàn đội, em vô thức…” Cậu dân cảnh rụt cổ không dám nhìn thẳng bác sĩ.

           

“Đừng nói nữa, nghe xong còn phiền hơn. Chỉ biết hành động mà không suy nghĩ, cả ngày cứ khiến người ta lo lắng, lần này bị thương nhẹ coi như em may mắn!...” Bác sĩ trừng mắt, “Tốt rồi, có một đám kí giả đang muốn phỏng vấn kia kìa.”

           

“Ai dô, có cơ hội nổi tiếng rồi…” Cậu dân cảnh đùa giỡn, nhưng bị khí lạnh của bác sĩ làm cho im miệng.

           

Anh ngồi cạnh giường đút cậu nước táo.

           

Cậu dân cảnh qaun sát bác sĩ, càng nhìn càng mê muội, chờ đến khi ý thức được thì bản thân đã đưa tay xoa mặt anh.

           

Bác sĩ sửng sốt một chút, cậu dân cảnh rụt tay về, một lần nữa trở nên ảo não vì hành động của mình.

           

“Việc đó, xin lỗi…”

           

Bác sĩ đỏ mặt: “Cái này cũng không tính là quá phận, so với hôn bậy thì tốt hơn.”

 

Cậu dân cảnh nhìn bác sĩ, cả nửa ngày sau mới phản ứng lại.

           

“Nói vậy, anh, anh cho phép?”

 

Bác sĩ không đáp lời.

 

Cậu dân cảnh lớn mật đưa tay xoa mặt bác sĩ, nhẹ nhàng nâng thắt lưng, chậm rãi tới gần.

           

Y nhắm mắt lại.

 

"Ahh ——" Hành động chạm đến vết thương khiến cậu phải kêu lên.

 

Bác sĩ mở mắt, vừa thẹn vừa giận." Đáng đời!" Y đứng dậy bỏ đi.

 

"Nè —— Anh ——" Bác sĩ không để ý tới cậu, anh vẫn vì chuyện vừa rồi mà mất tự nhiên.

 

Cậu dân cảnh vòng vo đảo mắt, giả bộ đau khổ: “Ai… Vết thương đau quá…”

 

Bác sĩ quả nhiên đến gần, cúi đầu kiểm tra.

 

Cậu dân cảnh ngồi thẳng dậy ôm lấy bác sĩ: “Lần này dù có bị đau em cũng không buông.”

 

 “Em…” Những lời còn lại đều bị chôn vùi vào giữa hai đôi môi gắn bó giao hòa.
 

Template by BloggerCandy.com