Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Xin chào, Đại thần! - 2

pizza1

Chương 2:

“Tiểu Tạ, ăn cơm thôi!” Mười hai giờ trưa, Tạ mẹ hô to trước phòng con trai.

Tạ Nhất Minh trở mình, dùng chăn che đầu lăn lộn. Tối qua hưng phấn quá độ nên bây giờ cậu không dậy nổi. Nhưng vẫn là nên đi ăn cơm thôi, chờ ăn xong rồi mới ngủ tiếp, không thì mẹ lại mắng. Cậu ngồi đờ trên giường, một lúc sau mới loạng choạng bước ra khỏi phòng.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Xin chào, Đại thần! - 1

mochi-pyramid

Chương 1:

Đêm khuya, Tạ Nhất Minh kéo theo thân thể mệt mỏi lên mở máy tính, bật QQ. Cả ngày hôm nay cậu đều bận rộn dọn đồ về nhà, từ nay về sau chính thức từ biệt cuộc đời sinh viên.

Tốt nghiệp, tốt nghiệp, tốt nghiệp rồi thất nghiệp! Miệng cậu không ngừng niệm đi niệm lại, cả người hưng trí bừng bừng đi lướt weibo. Nghĩ đến cuối cùng cũng được ở lì trong nhà, không cần ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại, tâm tình cậu tốt vô cùng. Lúc trước hoàn toàn là do Tạ mẹ cố gây sức ép, bắt cậu nhất định phải sang đại học ở vùng kế bên, làm cậu mỗi ngày đều thật đáng thương!

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Chẳng phải là dựa vào anh thích em sao!

xr-kineg


 Chẳng phải là dựa vào anh thích em sao!


Tác giả: 172862632 | Editor: Miyu


Thể loại: Đoản văn, I x I, nhẹ nhàng, HE.


 


♣♣♣


 


Triệu Viên bốn tuổi, Nam Vũ Thương sáu tuổi.

 

"Vũ Thương, Vũ Thương ~~ Em thích anh. . ."

 

“Anh biết.”

 

"Vũ Thương, Vũ thương~"

 

"Sao nào?"

 

“Vũ Thương, nếu như em đã thích anh như vậy thì chúng ta cùng trao đổi đi… Anh mua kẹo đường cho em ăn nha.”

 

“Nếu muốn ăn thì nói đại đi, được rồi.”

 

.

.

.

 

Triệu Viêm tám tuổi, Nam Vũ Thương mười tuổi.

 

"Vũ Thương ~ Em thích anh~ "

 

“Nói đi, em muốn cái gì?” Vũ Thương thần tình bất đắc dĩ nhưng trong mắt không giấu được sủng nịch.

 

“Vũ Thương Vũ Thương ~~ A Tinh rủ em đi chơi… Nhưng mà bài tập em vẫn chưa làm xong. Vũ Thương ~~”

 

“Em đi chơi đi… Anh giúp em làm.”

 

“Cám ơn Vũ Thương. Viêm Viêm thích nhất là Vũ Thương.”

 

.

.

.

 

Triệu Viêm mười hai tuổi, Nam Vũ Thương mười bốn tuổi.

 

“Vũ Thương, Viêm Viêm rất thích anh… Không muốn rời xa anh đâu.”

 

“Có gì đâu chứ, cũng không phải là vĩnh viễn không gặp lại.”

 

"Vũ Thương... Vũ Thương ~~"

 

“Viêm Viêm, đồng phục của anh đều bị em làm cho nhăn rồi…”

 

“Vũ Thương… Không được rời xa em.”

 

“Viêm Viêm, em đừng khóc… Rất xấu a… Chỉ là khác trường thôi mà, em đừng làm như anh đã chết rồi vậy…”

 

"Vũ Thương ~~~~"

 

.

.

.

 

Triệu Viêm mười sáu tuổi, Nam Vũ Thương mười tám tuổi.

 

“Triệu Viêm, hôm nay mày hết đường thoát rồi… dụ dỗ người của tao… Mày đúng là to gan!”

 

"Viêm Viêm?!"

 

“Vũ Thương ,Vũ Thương ~! Em thưc sự không có… Bảo cô ta đừng bám theo tao.”

 

“Cái gì mà người của lão tử bám theo mày, hôm nay tao phải giáo huấn mày mới được.”

 

“Vũ Thương! Anh không sao chứ… Chảy máu rồi! Sao lại đỡ giúp em a…”

 

“Lần này cho thằng nhóc mày một bài học nhỏ, xem  lần sau mày có dám nữa không… Tụi bây, chúng ta đi.”

 

“Vũ Thương, Vũ Thương… Em thích anh… Van cầu anh tỉnh lại đi.”

 

.

.

.

 

Triệu Viêm hai mươi tuổi, Nam Vũ Thương hai mươi hai tuổi.

 

“Vũ Thương, A Tinh nói thích em…”

 

“Vậy em thích con bé sao?”

 

“Thế có được không… A Tinh lương thiện hiền lành, cũng đối với em rất tốt… A? Vũ Thương sao anh lại bỏ đi?”

 

“Ra ngoài hít thở không khí… Nếu như em thích thì cứ quen con bé là được rồi…”

 

“Vậy sao, vậy sao… Nhưng đã khuya rồi mà anh còn muốn ra ngoài sao? Coi chừng dưới chân nha.”

 

“Đừng động vào anh!”

 

"Vũ Thương?!"

 

.

.

.

 

Triệu Viêm hai mươi bốn tuổi, Nam Vũ Thương hai mươi sáu tuổi.

 

“Vũ Thương, Vũ Thương… Sao anh không lo lắng mấy chuyện kết bạn của em?”

 

"Đủ rồi, Triệu Viêm!"

 

"Vũ Thương?"

 

“Triệu Viêm, đó chẳng phải là dựa vào anh thích em sao? Em còn muốn ép anh đến mức nào nữa?!”

 

“Vũ Thương, Vũ Thương ~~ Anh rốt cuộc cũng thừa nhận là thích em rồi!”

 

"Cái gì?"

 

“Từ nhỏ đến lớn em đã nói thích anh đến cả ngàn lần, nhưng anh chưa từng nói thích em một câu nào cả…”

 

“Nếu nói như vậy thì những năm qua là em và A Tinh cùng đùa giỡn anh?”

 

“Ai kêu anh không nói thích em… Tất cả đều là do anh bức em.”

 

“Vũ Thương a… Đừng nóng giận a… Kỳ thực… Ngô… Ân… Vũ Thương… Không nên… Ân…”

 

.

.

.

 

Triệu Viêm hai mươi tám tuổi, Nam Vũ Thương ba mươi tuổi.

 

“Mẹ, mẹ đừng nói gì cả… Con sẽ không kết hôn! Đời này con chỉ yêu một mình Viêm Viêm.”

 

"Vũ Thương à!"

 

"Được rồi! Viêm Viêm, chúng ta đi!"

 

“Viêm Viêm! Con mất ba mẹ từ nhỏ… Là dì đã đem con về nhà nuôi lớn! Chúng ta cũng không có bạc đãi con! Sao con lại nỡ để nhà chúng ta đoạn hậu thế này?”

 

“Dì… Xin lỗi… Con yêu Vũ Thương… Mặc kệ thế nào chúng con cũng phải bên nhau…”

 

"Triệu viêm! Mày... Mày..."

 

“Dì… Xin lỗi, thật sự xin lỗi… Cầu dì tha thứ cho chúng con.”

 

“Cút đi! Chúng bây đều cút hết cho tao!”

 

"Viêm Viêm, chúng ta đi thôi."

 

.

 

“Vũ Thương, em lại không có nhà rồi, giống như khi còn nhỏ vậy…”

 

“Đứa ngốc, em nghĩ gì vậy? Nơi nào có anh đều là nhà của em!”

 

“Vũ Thương… Vũ Thương… Chúng ta sẽ cùng một chỗ…”

 

“Viêm Viêm, đời này sẽ hạnh phúc khi chúng ta bên nhau!”

           

~ HOÀN ~

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

[Vietsub] Khai Phong chào đón bạn~

c330f524a380d3638644f9e11



Khai Phong chào đón bạn~


¸.•° .• .• \ (¯`v´¯) / •. •. °•.¸



Nhóm kịch: DMA
Nguyên tác: Bắc Kinh hoan nghênh bạn


Từ: Trúc Diêu Phong Xế | Hậu kỳ: Lãnh Tương Ngưng


Xướng:


Dân nữ: Toa Lan Tái Hân | Tiều Phu: Khể Kỳ
Thuyết thư nhân: Tiêu Tiêu | Dân chúng 1: Âu Dương Vô Tình
Dân chúng 2: Nhan Diệp | Dân chúng 3: Cuồng Trư Loạn Vũ


Triệu Trinh: Hào Hào | Cao thủ: Khoai Lang
Thích khách: Tiêu Tiêu | Bàng thái sư: Lưu Lãng Đích Oa Oa
Bàng quý phi: Hỏa Hạc Điểu | Bát Hiền Vương: Thông Thiếu Gia
Linh công chúa: Thiển Hề Trinh


Bao Chửng: Lưu Lãng Đích Oa Oa | Công Tôn Sách: Tiểu Anh Đào
Triển Chiêu: Tiểu Bối | Bạch Ngọc Đường: Phôi Phôi
Trương Long: Thông Thiếu Gia | Triệu Hổ: Tưởng Tưởng
Vương Triều: Hào Hào | Mã Hán: Khoai Lang


MV | Vietsub: Miyu


–—–—¸.•° .• .• \ (¯`v´¯) / •. •. °•.¸








Download

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Ái khanh, trẫm thất tình rồi!

 502ab043x7367cf1ac7e6690



Ái khanh, trẫm thất tình rồi!



Tác giả: Vân Thượng Gia Tử | Editor: Miyu




Thể loại: Đoản văn, cổ trang, I x I, hài, HE.


~



【 Nhất 】

 

Buổi tối, tẩm cung của Hoàng đế, trước long sàn.

 

Thừa tướng: "Bệ hạ. . ."

 

Hoàng đế: ". . ."

 

Thừa tướng: "Bệ hạ. . ."

 

Hoàng đế: ". . ."

 

Thừa tướng: "Bệ hạ. . ."

 

Hoàng đế giương mắt, hữu khí vô lực: “Ái khanh, trẫm sinh bệnh rồi.”

 

Thừa tướng: “Thần biết, thái y nói đó chỉ là chứng phong hàn nhẹ, rất nhanh sẽ khỏi.”

 

Hoàng đế thống khổ nhắm mắt: “Biết rõ quá nhỉ, ái khanh.”

 

Thừa tướng: “Bệ hạ sao lại sinh bệnh?”

 

Hoàng đế lã chã chực khóc: “Bởi vì… Trẫm thất tình rồi…”

 

Thừa tướng: “Bệ hạ là vì chuyện của Cố đại nhân cùng Thường thiếu tướng sao, bệ hạ xin đừng thương tâm.”

 

Hoàng thượng: “Ngươi không hiểu, trẫm đã thích Cố khanh thật nhiều năm, tâm tâm niệm niệm chỉ một mình hắn. Vậy mà hôm qua…”

 

Thừa tướng: "Hôm qua làm sao?"

 

Hoàng đế nghĩ lại mà kinh trạng: “Hôm qua, Cố khanh chính miệng hắn nói với trẫm, hắn thích Thường khanh… Ái khanh, trẫm thật sự thất tình rồi…”

 

Thừa tướng: "Bệ hạ nén bi thương."

 

Hoàng đế hai mắt phiếm lệ: “Uổng công trẫm từ nhỏ đã rất thích hắn… Vậy mà hắn lại đứng trước mặt trẫm nói thích người khác…”

 

Thừa tướng thở dài: “Bệ hạ đừng quá đau lòng.”

 

Hoàng đế bùng nổ ủy khuất: “Ngươi không hiểu… Trẫm thích hắn mười tám năm rồi, mười tám năm…”

 

Thừa tướng thở dài: “Bệ hạ, năm nay người chỉ mới mười tám tuổi.”

 

Hoàng đế nghẹn ngào: “Trẫm từ nhỏ đã thích hắn rồi… Ngươi… Ngươi thì biết cái gì…”

 

Thừa tướng thở dài: “Vâng, thần không hiểu, bệ hạ, nghìn vạn lần phải bảo trọng long thể.”

 

Hoàng đế không nói, dùng chăn cuộn từ mông đến đầu, yên lặng rơi lệ.

 

【 Nhị 】

 

Buổi tối, hoàng cung, lương đình.

 

Thừa tướng đến gần: “Bệ hạ…”

 

Hoàng đế ngồi nghịch nghịch vạt áo: "Nga, ái khanh a."

 

Thừa tướng: “Bệ hạ sao lại rời hoàng yến nhanh như vậy?”

 

Hoàng đế rầu rĩ: “Không muốn gặp hắn.”

 

Thừa tướng: "Bệ hạ không thể hành động theo cảm tính."

 

Hoàng đế: "Trẫm biết! Nhưng là trẫm đang thất tình mà!"

 

Thừa tướng: "Thế nhưng bệ hạ, ngài đã dùng cớ này để trốn lâm triều bảy ngày, nửa tháng tấu chương, một tháng nghị sự rồi."

 

Hoàng đế: ". . ."

 

Thừa tướng: "Bệ hạ, dù ngài có lười biếng cũng không nên tỏ rõ như vậy."

 

Hoàng đế: "Được rồi, trẫm biết sai rồi."

 

Thừa tướng vui mừng gật đầu.

 

Hoàng đế: "Nhưng mà tâm tình trẫm rất kém, cái gì cũng không muốn làm."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Không bằng đầu xuân đến mười ba quận Vân Trung vi hành ha."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Trẫm đáp ứng ái khanh, khi trở về sẽ quên Cố khanh, không để chuyện thương tâm ảnh hưởng chính sự."

 

【 Tam 】

 

Đêm mưa đầu xuân, quận Vân Trung, tiểu lâu khách điếm, trên giường.

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi ngủ sao?"

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi ngủ rồi sao?"

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Không nên ngủ sớm vậy nha. . ."

 

Thừa tướng chậm rãi trợn mắt: "Thần luôn thích ngủ sớm."

 

Hoàng đế: "Nga. . . Ngươi còn chưa ngủ sao!"

 

Thừa tướng liếc mắt: "Bệ hạ không được ngủ?"

 

Hoàng đế: "Trẫm không quen có người bên cạnh. . ."

 

Thừa tướng muốn ngồi dậy: "Na, vậy thần cùng thị vệ —— "

 

Hoàng đế đè lại: “Không không không, cứ như vậy là được rồi! Trẫm chỉ là tùy tiện nói chút thôi mà!”

 

Thửa tướng yên dạ yên lòng: “Bệ hạ nên nhẫn nhẫn, ở trấn nhỏ này không còn khách điếm thừa phòng.”

 

Hoàng đế: "Được rồi được rồi, trẫm biết, trẫm minh bạch."

 

Thừa tướng nhắm mắt: "Ân. . . Hoàn thỉnh bệ hạ chấp nhận."

 

Hoàng đế sầu khổ, nhìn người nào đó ngọt ngào nằm ngủ hồi lâu.

 

Rồi bỗng nhiên ôm lấy người nào đó phát rồ: “Vì sao vì sao vì sao hiện tại nằm bên cạnh trẫm không phải là Cố khanh, ô ô ô…”

 

Thừa tướng thân thủ vỗ lưng ai đó: “Bệ hạ, người đừng thương tâm.”

 

Hoàng đế ức nở: “Trẫm rất muốn rất muốn hắn, làm sao bây giờ.”

 

Thừa tướng: “Bệ hạ xin đừng nghĩ nhiều.”

 

Hoàng đế nghẹn ngào: “Vừa nghĩ đến hắn sẽ cùng Thường khanh sớm tối mây mưa, mà trẫm ngay cả tay hắn cũng chưa sờ qua… Ô…”

 

Bệ hạ: “Xin đừng nghĩ nhiều, bệ hạ.”

 

Hoàng đế nức nở: “Ô ô ô… không nghĩ không được… Trẫm giữ thân đồng tử suốt mười tám năm chính là vì một ngày kia…”

 

Thừa tướng thở dài: ". . ."

 

Hoàng đế nức nở: “Thế nhưng hắn lại nói hắn không thích trẫm… Ô ô… Ngươi nghĩ trẫm phải làm sao đây…”

 

Thừa tướng bất đắc dĩ: ". . ."

 

Hoàng đế nức nở: “Ngươi nghĩ trẫm giữ thân đồng tử suốt mười tám năm giờ phải làm sao đây… Người ta sẽ chê cười…”

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Bỗng nhiên.

 

Hoàng đế ngồi dậy, vẻ mặt kiên quyết: “Ái khanh, ngươi đến cùng trẫm nha!”

 

Thừa tướng đờ ra: "Bệ hạ."

 

Hoàng đế bi phẫn: “Trẫm sẽ từ bỏ tấm thân đồng tử này!”

 

Thừa tướng: "Thế nhưng bệ hạ, thần. . . Thích nữ nhi nha."

 

Hoàng đế: “Nói bậy! Ngươi đã sắp đứng tuổi mà còn chưa cưới vợ, nói ngươi thích nữ nhi thì có ai tin!”

 

Thừa tướng: “Đều không phải lỗi của thần, ai kêu tiểu thư của các đại gia đều không ưa thần.”

 

Hoàng đế đờ ra, lúc này mới nhớ tới nguyên nhân thừa tướng đã sắp đứng tuổi nhưng còn chưa cưới vợ mà ai ai cũng đều biết: Các cô nương đều không thể tiếp thu một người lên lên so với chính mình nhìn còn đẹp hơn vô số lần, cảm giác này làm cho bọn họ xấu hổ, không an toàn.

 

Hoàng đế ánh mắt trở nên đồng tình: "Ái khanh, ngươi thật đáng thương."

 

Thừa tướng giãy khỏi tay của người nào đó: "Thần đã quen rồi. . ."

 

【 Tứ 】

 

Đêm xuân, thanh lâu.

 

Thừa tướng: "Công tử, ngài không nên như vậy."

 

Hoàng đế uống cạn chén rượu mà mỹ nhân đưa: “Như vậy thì thế nào? Khó có được ngày vui như hôm nay!”

 

Thừa tướng: "Công tử. . ."

 

Hoàng đế khoát khoát tay: "Ngươi đừng dong dài nữa! Không quen thì ra hậu viện ngủ đi!"

 

Thừa tướng: "Công tử. . ."

 

Hoàng đế nhíu mi: "Ngươi đừng ở đây kêu nữa, làm lỡ đại sự của ta!"

 

Nhớ tới việc hoàng đế đang lập đại kế thoát khỏi tấm thân đồng tử.

 

Thừa tướng: “Na, vậy công tử đừng chơi quá muộn.”

 

Hoàng đế: "Đã biết đã biết, ngươi đi ngủ đi a ~ "

 

Đêm khuya, sương phòng.

 

Thừa tướng đang ngủ mơ màng chợt thấy thái sơn đè nặng liền bật người trợn mắt: “bệ hạ…”

 

Hoàng đế ôm người nào đó: "Ân. . . Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng vùng dậy: "Bệ hạ, kết thúc náo loạn rồi sao?"

 

Hoàng đế vùi đầu: "Ân. . . Ái khanh. . . Trẫm thấy nóng quá. . ."

 

Thừa tướng hồ nghi: "Bệ hạ?"

 

Hoàng đế liếm liếm cổ của người nào đó: "Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng cứng ngắc: "Bệ hạ, ngài làm sao vậy?"

 

Hoàng đế cắn một ngụm lên vành tai của người nào đó: "Ái khanh. . . Trẫm thấy khó chịu. . ."

 

Thừa tướng nắm lại bàn tay của người nào đó đang muốn thâm nhập vạt áo của mình: “Hoàng thỉnh bệ hạ khắc chế, thần lập tức kêu… ngô…”

 

Hoàng đế dùng miệng ngăn lại môi của người nào đó.

 

. . .

 

【 Ngũ 】

 

Mặt trời lên cao, thanh lâu hậu viện, sương phòng.

 

Thừa tướng mở mắt nhìn trần nhà: ". . ."

 

Hoàng đế nghiêng thân nhìn thừa tướng: ". . ."

 

Thừa tướng mở mắt tiếp tục nhìn trần nhà: ". . ."

 

Hoàng đế nghiêng thân tiếp tục nhìn thừa tướng: ". . ."

 

Thừa tướng mở mắt dán chặt vào trần nhà: ". . ."

 

Hoàng đế thương cảm hề hề tiến lên nói: "Ái khanh. . . Là đêm qua trẫm uống quá say. . ."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Trẫm cũng là bị hãm hại, ái khanh, ngươi minh xét."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi đừng không để ý tới trẫm nữa, trẫm biết sai rồi, trẫm không nên tới loại địa phương chướng khí mù mịt này với ngươi. . ."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế lã chã chực khóc: "Ái khanh, ngươi nói gì đi, trẫm thực sự biết sai rồi. . ."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế nức nở: "Được rồi. . . Nếu như ngươi thực sự sinh khí. . . Vậy thì thượng trẫm một hồi đi."

 

Thừa tướng liếc mắt nhìn người nào đó, xốc chăn xuống giường.

 

Hoàng đế vội vàng cẩn cẩn dực dực muốn đi tới đỡ nhưng bị một chưởng đẩy ra, chỉ có thể mở mắt ngồi yên trên giường nhìn người nào đó mặc vào y phục.

 

Mà khi thừa tướng đứng lên, bạch trọc ngay từ phía sau chậm rãi chảy xuống, một cỗ hổ thẹn khiến cho người ta tức giận.

 

Thừa tướng cắn răng: ". . . Vô liêm sỉ!"

 

Hoàng đế vùi đầu: ". . . Trẫm biết sai rồi. . ."

 

【 Lục 】

 

Cuối xuân, hoàng cung, Minh Đức điện.

 

Thừa tướng: "Bệ hạ, ngài không nên ngự giá thân chinh."

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi cuối cùng cũng chủ động nói chuyện với trẫm."

 

Thừa tướng nhíu mày nhắc lại: "Bệ hạ, ngài không nên ngự giá thân chinh."

 

Hoàng đế nhún vai: "Không có biện pháp, đã tuyên bố trước triều luôn rồi."

 

Thừa tướng: “Mâu thuẫn phía nam không nghiêm trọng lắm, bệ hạ không cần mạo hiểm.”

 

Hoàng đến khóe miệng mỉm cười yếu ớt: “Ái khanh hà tất nói thêm nhiều lời, ngươi không rõ dụng ý của trẫm.”

 

Thừa tướng nhíu mày: “Nếu như chỉ tại Tần Nam Lục Quốc, thần cho rằng thời cơ còn chưa chín mùi.”

 

Hoàng đế bất mãn chớp mắt: "Ái khanh không nên xem nhẹ thực lưc của trẫm như vậy, không thử thì sao biết được?"

 

【 Thất 】

 

Đầu hạ, ngoài hoàng thành.

 

Quan văn nghỉ chân, đại quân chờ phân phó.

 

Hoàng đế trên ngựa khom người: “Ái khanh, trẫm đi lần này cũng không biết ngày tháng năm nào mới trở về được…”

 

Thừa tướng ngẩng đầu: "Chỉ cần bệ hạ buông tha kế hoạch, trước khi trời tối có thể trở về."

 

Hoàng đế: "Ân, cái này thì thôi, không cần."

 

Thừa tướng: "Na, bệ hạ bảo trọng."

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi cũng phải bảo trọng, không nên mất ăn mất ngủ."

 

Thừa tướng diện vô biểu tình: “Bệ hạ, nếu như giữa đường muốn về hoàn thỉnh gửi đến một phần chiếu thư.”

 

Hoàng đế thiêu mi: "Ngươi không xem trọng trẫm?!"

 

Thừa tướng diện vô biểu tình: ". . ."

 

Hoàng đế ai oán: "Ái khanh, thái độ ngươi đối với trẫm càng ngày càng kém!"

 

Thừa tướng diện vô biểu tình: ". . ."

 

Hoàng đế kêu rên: "Ngươi như vậy, trẫm còn không bằng chết trận quên đi. . . Ô ô ô. . ."

 

Thừa tướng diện vô biểu tình: "Bệ hạ, ngài đã quên Cố đại nhân rồi?"

 

Hoàng đế thu liễm biểu tình phong phú: ". . . Ách. . . Đang nỗ lực."

 

Thừa tướng thở dài: "Thời gian không còn sớm, bệ hạ mau khởi hành đi."

 

【 Bát 】

 

Hè qua, thu đi, đông tới.

 

Chiến sự thì tự có người hồi báo.

 

Tư tín thì dùng bồ câu đưa thư.

 

Thừa tướng cằm tờ giấy nhỏ.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, tình cảnh Thường Châu giang khổ, trẫm đến khuya mới được đi tắm, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào nam: Bệ hạ bảo trọng long thể.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, Vũ Châu có nhiều ôn tuyền, tâm nguyện của trẫm xem như hoàn thành, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: Bệ hạ bảo trọng long thể.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, hy vọng tướng sĩ trên dưới một lòng, khó khăn khó khăn khó khăn, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: Bệ hạ bảo trọng long thể.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, trẫm ở đây chịu rét chịu đói, người ta cắt bớt y phục mùa đông và nhiều lương thảo của trẫm, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: Bệ hạ bảo trọng long thể.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, trẫm muốn có người làm ấm giường, ô ô ô.

 

Từ Bắc vàoNam: Hy vọng bệ hạ quan tâm chiến sự.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, hôm nay trẫm làm phiền binh sĩ làm việc đoạn tụ, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: Hy vọng bệ hạ quan tâm chiến sự.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, tay trẫm bị rạch chảy máy, đau nhức đau nhức đau nhức, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể, vết thương không nên dính nước.

 

Từ Nam ra Bắc: Ái khanh, lễ mừng năm mới trẫm không được về, ô ô ô.

 

Từ Bắc vào Nam: Bệ hạ bào trọng long thể.

 

【 Cửu 】

 

Đêm 30 trừ tịch, phủ Thừa tướng, phòng ngủ.

 

Hoàng đế ghé vào bên giường của người nào đó: "Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế: "Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng mơ mơ màng màng mở mắt: ". . . Bệ hạ?"

 

Hoàng đế: "Ái khanh, ngươi đã lớn như vậy mà còn ốm đau liệt giường."

 

Thừa tướng trố mắt: ". . ."

 

Hoàng đế: "Ngươi nhìn trẫm như vậy làm chi?"

 

Thừa tướng nhắm mắt: ". . . Nằm mơ."

 

Hoàng đế bị sặc: “Qủa nhiên bệnh đến hồ hồ.”

 

Thừa tướng vựng vựng hồ hồ: "Ta muốn ngủ, ngươi đi đi."

 

Hoàng đế xốc chăn lên, tự nhiên chui vào: “Không đi, trẫm thật vất vả mới xuất hiện trong mộng của ngươi.”

 

Thừa tướng xê dịch thân thể: "Không nên chọc ta."

 

Hoàng đế cười hì hì: "Tốt, không chọc ngươi."

 

Sau một lúc lâu.

 

Thừa tướng thấy gáy ngưa ngứa: “Ngươi đang làm gì?”

 

Hoàng đế: "Hôn ngươi."

 

Thừa tướng nhíu: "Buông ra."

 

Hoàng đế ôm chặt người nào đó: "Không buông."

 

Một lúc lâu sau.

 

Thừa tướng thấy vai ngưa ngứa: “Ngươi đang làm gì?”

 

Hoàng đế: "Hôn ngươi."

 

Thừa tướng nhíu: "Buông ra."

 

Hoàng đế ôm chặt người nào đó: "Không buông."

 

Nửa đêm.

 

Thừa tướng mơ hồ cảm thấy bên trong bắp đùi ngưa ngứa: “Ngươi… Không biết xấu hổ…”

 

Hoàng đế từ trong ổ trong ló đầu: “Dù sao cũng là nằm mộng thôi mà.”

 

Sáng sớm.

 

Thừa tướng tỉnh dậy thấy người có chút dinh dính, vừa xốc chăn lên, liền toàn thân hôn ngân tràn ngập, thập phần đồ sộ, vạn phần kinh khủng.

 

【 Thập 】

 

Mùa xuân, mùa hè thoáng cái trôi qua.

 

Mùa thu mật báo truyền đến, hoàng đế trúng độc, tình huống vạn phần nguy cấp.

 

Lệnh thừa tướng nhanh đến Bật châu, có việc dặn dò.

 

Trong thời gian ngắn, triều đình Bích Nguyệt rơi vào lo sợ.

 

Buổi tối, đại doanh.

 

Thừa tướng mệt mỏi đi vào doanh trướng: “Bệ hạ.”

 

Hoàng đế nằm ở trên giường: "Khụ. . . Ái khanh. . ."

 

Dưới ánh nến hôn ám, thành niên trên giường dường như gầy hơn.

 

Thừa tướng nắm tay hoàng đế: "Là thần, thần đến rồi."

 

Hoàng đế: "Ái khanh. . ."

 

Thừa tướng: “Bệ hạ không cần lo lắng, ngài cứ an tâm dưỡng thương, những chuyện khác cứ giao cho thần.”

 

Hoàng đế: "Ái khanh. . . Ngươi đến gần ta. . ."

 

Thừa tướng cúi đầu: "Bệ hạ?"

 

Hoàng đế thân thủ xoa mặt của người nào đó: “Sao vẻ mặt ngươi lại như muốn khóc thế này?”

 

Thừa tướng xoay mặt qua chỗ khác: "Bệ hạ, ngài phải hảo hảo dưỡng thương."

 

Hoàng đế: "Thế nhưng, ái khanh, trẫm có chuyện không thể không nói."

 

Thừa tướng: “Bệ hạ cát nhân thiên tướng, không nên nghĩ nhiều.”

 

Hoàng đế khàn giọng: "Thế nhưng ái khanh. . . Trẫm thích ngươi. . ."

 

Thừa tướng trố mắt: ". . ."

 

Hoàng đế tiếp tục khàn giọng: “Trẫm từ lúc mười ba tuổi thấy ngươi… Ân… Liền thích ngươi rồi…”

 

Thừa tướng cười khổ: "Bệ hạ không phải thích Cố đại nhân sao?"

 

Hoàng đế nhãn thần ôn nhu: "Ái khanh. . . Nhan Phỉ. . . Ngươi không được giả ngốc nữa. . ."

 

Thừa tướng cười khổ: "Là bệ hạ giả trước."

 

【 Thập nhất 】

 

Thừa tướng rời đi, chiếu tướng xuất hiện.

 

Chiếu tướng vẻ mặt bất đắc dĩ: “Bệ hạ, nếu như mai mốt nười nọ biết được chân tướng…”

 

Hoàng bế vứt bỏ bộ dạng bệnh tật vừa rồi: “Chân tướng gì chứ?! Trẫm bị trúng độc thật mà!”

 

Chiếu tường: “Chỉ là bị rạch trầy da thôi a.”

 

Hoàng đế trừng mắt:”Rạch trầy da chẳng lẽ không đau?! Hơn nữa còn bị bụi băm bám vào cơ mà!”

 

Chiếu tướng vẻ mặt đau khổ: “Chỉ mong thừa tướng vĩnh viễn sẽ không phát hiện việc này.”

 

【 Thập nhị 】

 

Mùa đông, đại quân toàn thắng trở về.

 

Ngày cuối năm, hoàng đế thiết yến chiêu đãi quần thần trong cung.

 

Một bầu không khí hòa thuận vui vẻ, mọi người ca múa mừng cảnh thái bình.

 

Buổi tối, tại tẩm cung hoàng đế.

 

Hoàng đế say rượu kéo người nào đó ngã lên long sàn: “Ái khanh…”

 

Thừa tướng: ". . ."

 

Hoàng đế tại bên tai của người nào đó phun ra một ngụm nhiệt khí: “Nhan Phỉ…”

 

Thừa tướng nhắm mắt than nhẹ: ". . . Không được nháo."

 

Hoàng đế cười hì hì: “Ái khanh, hôm nay uống rượu nhưng trậm vẫn rất thanh tỉnh đó nha.”

 

Thừa tướng đẩy ra bàn tay làm loạn của người nào đó: “Ân, đã thanh tỉnh, thần xin cáo lui.”

 

Hoàng đế nắm chặt cánh tay, áp đảo người nào đó: “Ái khanh, vừa mới tỉnh rượu đã muốn rời đi? Na, đâu có dễ dàng như vậy?”

 

Thừa tướng nỗ lực gượng dậy, gương mặt xấu hỗ xen lẫn giận dữ trở nên đỏ bừng: “Bệ hạ, thỉnh tự trọng!”

 

Hoàng đế bắt đầu kéo áo của người nào đó: “Ái khanh, đừng xấu hổ mà.”

 

~HOÀN~


 

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Nhẫn đôi

 T1.c0FXXFvXXcD0TsY_030629.jpg_310x310-500x500




Nhẫn đôi


Tác giả: Mạt Tuệ Quý | Editor: Miyu




Thể loại:  Đoản văn, ấm áp, I x I, He.


~



Thịnh Viễn dừng xe ở đầu ngõ rồi bước nhanh ra phố.

Ở đầu phố là một chiếc xe hoành thánh. Thịnh Viễn thả chậm cước bộ, hiện tại là 8h tối, Kỳ Hướng Dương thường dọn quán vào lúc 6h30, lúc này chắc đã về nhà. Thịnh Viễn nhu nhu mi tâm, anh cũng không biết mình đang bị cái gì, rõ ràng là đã mệt rồi, nhưng vẫn muốn đến nhìn Kỳ Hướng Dương một cái, cho dù chỉ là nhìn cậu bận rộn qua lại cũng tốt.

Thịnh Viễn tiếp tục đi tới, nơi vốn không nên có ai thì lại xuất hiện bóng người. Anh tâm lí căng thẳng, Kỳ Hướng Dương đã khuya như vậy mà còn chưa về, không phải là có chuyện gì rồi chứ. Trong lúc nhất thời, đầu anh hiện lên đủ loại ý niệm, nhớ tới Kỳ Hướng Dương có từng nói qua với anh, quản lí khu phố gần đây vô cùng gay gắt, sinh ý không tốt cho lắm. Thịnh Viễn có chút lo lắng, nếu như Kỳ Hướng Dương rời đi, anh sẽ không có lý do gì để đi tìm cậu.

Trong lúc Thịnh Viễn còn đang miên mang suy nghĩ, Kỳ Hướng Dương đã nhìn thấy anh, cậu vui vẻ giơ tay chào hỏi.

Ánh đèn đường cũ kỹ làm cho gương của mặt cậu có chút mơ hồ, nhưng trong thanh âm lại nghe thật rõ ý cười. Thịnh Viễn lên tiếng, đi tới trước mặt cậu.

“Tiểu Kỳ, người cậu chờ đã đến rồi, tôi đi trước nha.” Người vừa ngồi nói bên cạnh là một nhân viên trong siêu thị nhỏ gần đây, cậu cùng với Kỳ Hướng Dương tương đối quen thân.

Kỳ Hướng Dương cũng không có giữ cậu mà ngược lại cười chào hỏi Thịnh Viễn: “Anh ăn tối chưa?”

Thịnh Viễn lắc đầu, ngồi xuống. Kỳ Hướng Dương đứng dậy nấu hoành thánh cho anh, Thịnh Viễn yên lặng nhìn theo bóng lưng của cậu, trong lòng bình tĩnh hơn nhiều. Những ngày mệt nhọc vừa qua dường như chỉ cần thấy cậu là có thể vơi mất.

Hoành thánh rất nhanh đã được nấu xong, Kỳ Hướng Dương bưng ra cho anh, rồi nồi xuống đối diện.

“Tiểu Dương, tôi đã bàn với người bạn đó, sau này người quản lí sẽ không thu sạp của cậu nữa.” Thịnh Viễn cẩn cẩn dực dực quan sát biểu tình của Kỳ Hướng Dương, sợ cậu nghĩ mình là kẻ thích xen vào chuyện người khác.

Kỳ Hướng Dương thế nhưng lại nở nụ cười, “Tôi đang muốn nói với anh, tôi đã thuê được môt sạp mặt tiền,sau này không cần bày bán ngoài đường nữa rồi, cho dù trời mưa cũng mở cửa được. Còn anh thì sao, sao mấy ngày nay không đến?”

“Công ty có chút việc bận, nhưng đã giải quyết xong rồi.” Thịnh Viễn nhìn Kỳ Hướng Dương, nhãn thần vô cùng ôn nhu, “Tiểu Dương, sao hôm nay cậu dọn trễ vậy? Là chờ tôi sao?”

“Ân, mấy ngày nay anh không có tới, nên tôi dọn trễ một chút, sợ anh đến nhưng không thấy tôi.”

Thịnh Viễn vùi đầu ăn hoành thánh, thế nhưng dáng vẻ tươi cười thì không kềm được.

Hai người lẳng lặng ngồi thêm một hồi, bất quá Kỳ Hướng Dương da mặt luôn mỏng nên thấy có chút xấu hổ, chỉ chăm chăm nhìn mấy con muỗi không nói lời nào.

Thịnh Viễn ăn hoành thánh xong, thấy Kỳ Hướng Dương còn đang đờ ra. “Tiểu Dương.” Anh gọi nhẹ một tiếng.

Kỳ Hướng Dương quay đầu lại nhìn, thần sắc có chút mê mang.

Thịnh Viễn từ trong túi tiền lấy ra một hộp vải nhung, đưa cho cậu. Kỳ Hướng Dương mở ra, bên trong là một cặp nhẫn nam. “Tiểu Dương, em có nguyện ý ở bên cạnh anh hay không?”

Kỳ Hướng Dương ngơ ngác nhìn nhìn hai chiếc nhẫn, biểu tình có chút phức tạp.

Thịnh Viễn khẩn trương đến mức cả tay đều run, cũng không dám mở miệng giục cậu.

Sau khi sửng sốt một hồi, Kỳ Hướng Dương cũng từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhung, bên trong chứa một cặp nhẫn hệt như cặp của Thịnh Viễn.

Thịnh Viễn nhịn không được muốn cười, thanh âm Kỳ Hướng Dương có chút ủy khuất: “Cô gái bán hàng nói với em trên cả thế giới chỉ có một đôi.”

Thịnh Viễn gật đầu nói: “Quả thực chỉ có một đôi.” Kỳ Hướng Dương nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, anh tiếp tục nói: “Bởi vì cô ấy biết chúng ta chính là một đôi.”

~HOÀN~

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Hương Trà


tra-hoang-de-hue-dac-san-hue


Hương trà


Mộ Quang Y Phá Hiểu




Thể loại: Đoản văn, cổ trang, I x I, nhẹ nhàng, HE.


Editor: Miyu


~



Nhìn vào phần tiền thật lớn trên bàn, đôi mắt Mặc Trà nổi lên gợn sóng. Nam tử lấy ra bình nhỏ rồi hạ giọng nói: “Thỉnh cầu lão bản hạ độc vào trà của hắn, độc này sẽ phát ba ngày sau đó, hoàn toàn vô sắc vô vị. Sau khi hoàn thành đương nhiên sẽ có trọng thưởng.”

 

Mặc Trà nhíu mày mím môi, hắn buông chung trà đã cạn, thân thủ thu hồi phần tiền trên bàn rồi cầm chiếc bình. Sau đó đưa tay châm một chung khác, “Ba ngày sau thỉnh mang theo phần tiền còn lại.” Thanh âm hắn trong trẻo nhưng lại lạnh lùng.

 

 “Hảo! Lão bản quả nhiên là người thống khoái!” Nam tử nâng chung một hơi uống cạn, “Như vậy Quách mỗ liền chờ tin tốt từ ngài! Cáo từ!”

 

Mặc Trà đối với nam tử bị người tự xưng là Quách mỗ kia đến nhờ hạ độc tuy không thể nói là có nhận thức nhưng lại thập phần quen thuộc. Mỗi ngày vào đúng giờ thân, người nọ vẫn luôn tiêu sái ngồi bên cửa sổ một mình phẩm trà. Mà Mặc Trà ngay tại quầy hàng, nhìn nam tử ngồi nghiêng dưới nắng như một bức tranh nhìn đến xuất thần. Vào những lúc ấy, Mặc Trà luôn nghĩ tình cảnh cùa mình cùng với câu nói ‘nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch thủ bất tương ly' [Nguyện có được một lòng của người, đến khi đầu bạc cũng không chia lìa] không khác gì nhau.

 

Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui cũng không ngờ được hôm nay lại có người nhờ hắn hạ độc vào trà của y. Mặc Trà biết, nếu như mình không chấp nhận việc này thì cũng sẽ có kẻ khác tiếp tay. Cùng với việc để y chết trong tay kẻ khác thì chi bằng để hắn kết thúc,

 

Nghĩ tới đây, Mặc Trà cắn răng, quyết tuyệt nâng lên ấm trà, đứng dậy hướng phía người nọ đi đến: “Xin hỏi tục danh của công tử?”

 

 “Lạc Trần.” Người nọ quay lại, nhìn Mặc Trà khẽ cười: “Lão bản xưng hô thế nào?”

 

 “Mặc Trà, Mặc trong thủy mặc, Trà trong hương trà.” Mặc Trà dừng lại một chút, rồi nói: “Lạc công tử trên giang hồ chắc hẳn rất có danh vọng.”

 

"Không dám nhận, không dám nhận."

 

 “Sao lại không dám nhận? Ngay cả tại một trà quán nho nhỏ như vậy cũng có người tìm đến truy sát.”

 

 “Nga? Vậy là ta cấp lão bản thêm phiền phức rồi.”

 

 “Không biết là có phiền phức hay không, thế nhưng gần đây ta vui vẻ không ít.” Mặc Trà đặt cái ấm lên bàn rồi ngồi xuống trước mặc Lạc Trần: “Công tử cũng biết, có một cách truy sát cao minh mà người không biết, thiên địa không biết, nhưng ta biết.”

 

 “Tỷ như? Trong trà có độc?”

 

 “Không sai, công tử có dám uống không?”

 

Lạc Trần mỉm cười, tự châm một chén, rổi chậm rãi uống cạn. Sau một lúc lâu, y mở lời khen: “Trà ngon!” Rồi đứng dậy ôm quyền: “Đa tạ trà của công tử, Lạc mỗ cáo từ.”

 

.

.

.

 

Đảo mắt đã qua ba ngày, Lạc Trần trong ba ngày này cũng không có đến thưởng trà.

 

Quay sang nhìn nam tử đem đến phần tiền còn lại, Mặc Trà che đi gợn sóng trong lòng, diện vô biểu tình mà nói: “Phần còn lại mang đến cả rồi?”

 

 “Đều mang đến rồi. Bất quá lúc ấy ta có xem hắn uống cạn chung trà nhung vì sao hôm nay lại không hề có dấu hiệu trúng độc?”

 

 “Bởi vì…” Đầu ngón tay Mặc Trà gõ nhẹ mặt bàn, “Y không có bị hạ độc.”

 

 “Vậy đống tiền này ngươi đều từ bỏ?!”

 

 “Tiền này xin được hoàn lại! Bởi vì… Đây là tiền mua mạng của ngươi!”

 

 “Ngươi!” Nam tử dường như không thể tin tưởng, hắn trừng lớn mắt, sau đó hai tay che ôm cổ, thống khổ gào thét ngã trên mặt bàn, qua một hồi co quắp, hắn liền đoạn khí.

 

 “Ngày đó, người duy nhất uống trà ta châm là ngươi.” Mặc Trà thở dài, cuối cùng cũng không muốn hại y.

 

Mặc Trà thu lấy ngân lượng trên bàn, hắn vừa xoay người đã thấy Lạc Trần đứng ngay trước mặt, nhìn mình mỉm cười.

 

"Sao ngươi lại tới đây?"

 

Lạc Trần cầm chiết phiến chỉ chỉ nam tử ngã trên mặt bàn, “Diệt cỏ tận gốc.”

 

"Ngươi không sợ ta sẽ hại ngươi?"

 

 “Vì biết ngươi sẽ không hạ độc nên ngày đó ta mới thống khoái như vậy mà ngồi uống trà của ngươi.”

 

"... Ngươi làm sao biết ta sẽ không hại ngươi?"

 

 “Ta không chỉ biết ngươi sẽ không hại ta, ta còn biết ngươi mỗi ngày đều đứng tại quầy mà nhìn lén ta.”

 

"Ngươi!" Mặc Trà sắc mặt phiếm hồng.

 

Lạc trần thân thủ ôm lấy Mặc Trà "Nếu không phải như vậy thì vì sao ta mỗi ngày đều tới đây uống trà?"

 

Sắc mặt Mặc Trà đỏ bừng "... Hỗn đản! ... Ngô... Ngô ngô..."

 

Dương quang ấm áp bao lấy hai người đang ôm chặt nhau, trải ra cái bóng thật dài. Xa xa, hương trà tràn ngập ở trong không khí.

~Hoàn~

 

Template by BloggerCandy.com